[img]xq605-0.jpg;center;[/img][img]xq605-1.jpg;center;[/img][img]xq605-2.jpg;center;[/img]
Related Posts
Nguyễn Thành Bảo
- Amin
- 23/02/2006
- 0
[img]xq367-0.jpg;right;Nguyễn Thành Bảo và chiếc cúp vàng giải trẻ năm 1998 (ảnh VT)[/img]Nguyễn Thành Bảo là người Việt Nam (và cũng là Thế giới) đầu tiên thực hiện được một kỳ tích: đưa được một chiếc cúp vàng cờ Tướng ra khỏi đất nước Trung Quốc. Đó là chiếc cúp vàng Giải trẻ các thành phố châu Á năm 1998.
Nguyễn Thành Bảo cũng là “con ngựa chứng” của làng cờ, là người có tài nhưng cũng có tật với một vài khúc trầm trong nghiệp cờ.
Năm 2005 đã đánh dấu sự trở lại của Bảo với ngôi vô địch Giải cờ đồng đội toàn quốc.
Cờ tướng – cuộc cải cách phi thường – dấu ấn nghệ thuật đặc sắc của phương Đông (2)
- Tùng Lâm
- 08/02/2006
- 0
Đối với cờ Tướng thì câu chuyện phức tạp hơn nhiều.
Người châu Á nói chung và người Trung Hoa với lòng tự hào văn hóa phương Đông của mình, với ý nghĩ rằng quốc gia họ trung tâm, đã nhất mực khẳng định rằng cờ Tướng là sản phẩm của riêng Trung Quốc, không có nguồn gốc hay dính dáng gì tới bất cứ loại cờ nào khác trên thế giới. Trong một thời gian dài không có sự nghiên cứu tìm hiểu, họ phỏng đoán một cách mơ hồ rằng cờ Tướng ra đời trước công nguyên và luôn lẫn lộn giữa cờ Vây và cờ Tướng, bằng cách dựa theo các dã sử và truyền thuyết.
Cho đến cuối thế kỷ 20, khi câu hỏi trên được đặt ra nghiêm túc, nhất là khi cờ Vua được du nhập vào Trung Quốc khá mạnh, người Trung Quốc mới thật sự cầu thị, chú tâm khảo cứu đi ngược thời gian tìm ra chân lý. Đến lúc đó họ mới giật mình trước một loạt sự việc khá hiển nhiên rằng: các mầm mống của cờ Tướng chỉ bắt đầu xuất hiện ở Trung Quốc vào thế kỷ thứ 8, thứ 9 tức là sau Chaturanga tới hơn 200, 300 năm. Theo các bức tranh cổ vẽ về đề tài đánh cờ hay các hình họa trên đồ gốm sứ thì dạng cờ Tướng ban đầu có 64 ô vuông đen trắng giống hệt dạng Chaturanga. Trung Quốc không có voi, sao trong cờ lại có hai quân Tượng (có lẽ do sự khác thường này mà người Trung Hoa đặt tên cho cờ này là Tượng kỳ)?
Chưa hết, cái gọi là cờ Tướng thời kỳ đầu có đủ 6 quân, có Tượng có Mã có Xe xếp đặt ở các vị trí không khác Chaturanga là mấy và đáng chú ý là hoàn toàn không có quân Pháo. Quân Pháo mãi sau này mới ra đời. Như vậy đó là cái gì nếu không phải chính là Chaturanga của Ấn Độ nhập vào qua con đường giao lưu buôn bán, “con đường tơ lụa”, con đường thỉnh kinh của đạo Phật mà vào đời nhà Đương là cực thịnh, và cũng có thể bằng nhiều con đường khác nữa.
Vả lại nếu cờ Vây được chính người Trung Hoa phát minh tới hơn 4000 năm trước mà còn được ghi chép hết sức rõ ràng do ai sáng tạo ra, ai có công truyền bá, cách chơi, lệ luật ra sao, ý nghĩa bàn cờ, các quân thế nào với tên họ rành mạch như ta đã biết (xin xem quyển “Đặc điểm các loại cờ”) thì tại sao đối với cờ Tướng người Trung Hoa lại mù mờ quá vậy, sử sách cũng chẳng thấy nói tới, tên tuổi cũng không nốt!!? Chính từ sự mập mờ này là minh chứng rõ rệt nhất cho thấy loại cờ làm nền tảng cho cờ tướng Trung Hoa ngày nay hoàn toàn không phải do người Trung Hoa sáng tạo ra.
Thế thì rõ ràng là chỉ có từ ngoài nhập vào mà thôi. Mà nhập từ đâu? Rốt cuộc cũng chỉ có một giả thuyết được chấp nhận duy nhất là từ Chaturanga của Ấn Độ.
Chính nhà “Trung Quốc học” Peter Banasak, sau một quá trình nghiên cứu độc lập, trên cơ sở các tư liệu gốc thời trung cổ cũng đã rút ra kết luận rằng cờ Tướng xuất hiện tại Trung Quốc không sớm hơn thế kỷ thứ 8.
Như thế rõ ràng tiền thân của cờ Tướng chính là từ Chaturanga ở Ấn Độ. Điều đó cho phép kết luận rằng cờ Vua và cờ Tướng có cùng một gốc. Tuy về hình thức có khác nhau nhưng từ số lượng quân, tên hầu hết các quân, cách bố trí, mục đích ván cờ là tiêu diệt được quân chủ chốt và thể thức chơi là rất nhiều điểm tương đồng, thời gian xuất hiện cũng khá trùng khớp nhau. Riêng hai loại cờ này tuy khá giống nhau như thế nhưng lại khác xa tất cả các loại cờ khác. Cờ Vua và cờ Tướng chính là hai anh em cùng trong một gia (tỉnh), cùng sinh ra từ châu Á. Nói một cách khác cả bộ ba cờ cờ Vua, cờ Tướng, cờ Vây hiện đang được chơi trên khắp thế giới đều được phát minh từ Á châu, chỉ khác một chút là một loại từ Trung Quốc còn hai loại kia 1à từ Ấn Độ.
Từ chân lý đã được xác lập này, ta mới có thể bàn tiếp dần những chuyện khác liên quan tới cờ Vua và cờ Tướng. Vấn đề này đã được đề cập phần nào trong loạt bài đăng trong các quyển “Cờ Tướng – sự tích, thú chơi, giai thoại” và “100 câu hỏi đáp về cờ” đã xuất bản, nhưng lần này xin trình bày đầy đủ, kỹ càng và có hệ thống hơn.
Thua vì thầy!
- TRUNG DÂN
- 09/11/2006
- 0
[img maxheight=200 maxwidth=200 ]xq564-0.jpg;right;Nguyễn Vũ Quân vào giải với sự mệt mỏi sau trận “tử chiến” với Trương Á Minh – Ảnh: TR.D.[/img]Từ 1994-2004, cờ tướng nam VN đoạt năm HCB tại giải đồng đội châu Á (hai năm tổ chức một lần). Trong năm lần ấy, người dẫn dắt đội tuyển đều là HLV trưởng Lê Thiên Vị, một nhân vật rất nổi tiếng trong làng cờ tướng, được các kỳ thủ tin tưởng và nể phục.
Ở giải năm nay, vị trí HLV trưởng của ông Vị đã được Ủy ban TDTT giao cho ông Nguyễn Minh Thắng – người trước đây là HLV cờ vua của Ninh Bình, và vừa chuyển về công tác ở bộ môn cờ thuộc Ủy ban TDTT.
Ngay trong buổi họp báo giới thiệu về giải diễn ra vào sáng 25-10, HLV trưởng Minh Thắng đã làm mọi người bất ngờ khi cứ phát biểu là nói đến cờ vua. Vào thời điểm ấy, nhiều ý kiến từ các chuyên gia cờ tướng dự báo đội tuyển VN sẽ thất bại ngay trên sân nhà bởi cờ vua và cờ tướng có rất nhiều điểm khác biệt.
Mặt khác, các kỳ thủ cờ tướng hầu hết là những người tự mình đi lên, không được đào tạo bài bản như cờ vua, nên việc đặt một HLV không am hiểu ngồi trên họ là rất khó được chấp nhận.
Và dự báo đó đã chính xác khi giải kết thúc vào lúc 0 giờ ngày 7-11 với kết quả đội nam VN rơi xuống hạng tư, sau khi thua Philippines, Hong Kong và Trung Quốc đại lục. Trong đó, hai trận thua Philippines và Hong Kong là không thể chấp nhận được.
Giờ đây, những cái sai của nhà cầm quân đã được giới chuyên môn dự báo cần được công khai với dư luận:
1 – Để chọn suất thứ tư của đội tuyển giữa Trương Á Minh (hạng 4 giải VĐQG) với Nguyễn Vũ Quân (hạng 7 giải VĐQG), HLV Minh Thắng đã đưa ra phương án là cho hai kỳ thủ này đấu trực tiếp với nhau. Cách làm này đúng, với điều kiện phải diễn ra sớm, nhưng khi giải chỉ còn không đầy một tuần là vào cuộc thì cách làm này không ổn do làm mất sức VĐV. Thật vậy, sau khi Minh và Quân bất phân thắng bại sau bốn ván, HLV Thắng quyết định chơi theo kiểu cờ vua: đánh hai ván cờ nhanh. Tuy chiến thắng, nhưng Vũ Quân đã vào giải trong tình trạng sức tàn lực kiệt.
2 – Trong cờ vua, do các kỳ thủ đều có hệ số Elo của FIDE nên khi hai đội gặp nhau, người có hệ số cao nhất ngồi bàn một và thấp hơn thì theo thứ tự ngồi bàn hai, bàn ba… Nhưng với cờ tướng thì không như thế nên vai trò người HLV rất quan trọng, phải biết nhắm đối thủ để sắp xếp như phép đua ngựa của Tôn Tẫn (lấy ngựa yếu nhất của mình đấu với ngựa mạnh nhất của đối thủ, lấy hạng hai của mình đấu với hạng ba, và hạng nhất đấu với hạng nhì…).
Ngay như đội Trung Quốc có không ít trận họ sắp kỳ thủ số 1 của mình là Lữ Khâm – năm lần vô địch thế giới – xuống ngồi bàn ba. Đã vậy, ưu tiên cho đội chủ nhà là được đưa đội hình sau đội khách. Nhưng đáng tiếc, ông HLV trưởng Minh Thắng không biết điều đó, làm như cờ vua, ai mạnh nhất thì ngồi bàn cao.
Hai sai lầm đó đã dẫn đến thất bại của đội nam VN. Thua vì thầy, điều đó đã rõ. Nhưng lỗi trong chuyện bố trí thầy không đúng là của Ủy ban TDTT.