Đây là thói quen của Nguyễn Văn Bích. Anh đã từng chơi cờ từ sáng đến đêm ở nhà Bùi Khang. Khoảng 2 giờ thì Bích hết tiền. Khang thấy muộn quá rồi bảo Bích ngủ lại. Sáng hôm sau, anh đèo Bích ra hàng phở ăn sáng, uống cà phê rồi cho Bích hai chục nghìn để về. Bích cầm tiền ra ngay đầu phố, chơi cờ đến trưa thì hết nhẵn. Bạn cờ cho anh năm nghìn để đi xe ôm. Đi đến cuối phố anh lại sà vào một sới cờ khác, chơi 2000 đồng / ván. Thua hai ván, còn 1000 đồng anh lại rủ người ta chơi nốt 1000 đồng. Chỉ mười phút sau, anh sạch túi. Và bây giờ anh mới “yên tâm” hể hả ra về.
Related Posts
Giao lưu bạn đọc ngày 31/10 Màu quân cờ
- Bạn Cờ
- 31/10/2005
- 0
[i]Thân chào,
Xin được có ý kiến là:
Ngày xưa khi bàn cờ Tướng được dùng với quân ĐEN và quân TRẮNG, nhưng bây giờ đã đổi thành quân XANH và ĐỎ, nhưng các bạn vẫn quen gọi theo kiểu cũ là quân ĐEN và TRẮNG, điều này làm cho chúng tôi (những người đang học cờ) lẫn lộn và khó theo dõi, vậy các bạn có thể vui lòng gọi là quân XANH và Đỏ được không? Rất cám ơn qúi bạn?
CAO Thân[/i]
Xin cám ơn bạn đã góp ý.
Thật ra “ngày xưa” không có qui định bắt buộc nào về mầu, phân biệt bên, bên đi trước của cờ Tướng. Có chăng chỉ là các qui ước mang tính chất cục bộ đối với làng, vùng hoặc dùng trong một số sách cờ. Do vậy các qui định đó khá nhiều, khác nhau và gây nhiều hiểu nhầm. Ta thử điểm qua một vài qui định:
– Đen/Trắng với bên đi trước là đen (theo luật “hắc giả tiên hành): hay gặp trong các sách cờ ở miền nam. Đôi khi gây sự hiểu nhầm: đây là mầu chữ hay mầu nền? (quân trắng có chữ trắng hay mầu nền trắng?). Một số sách cờ Trung quốc cũng dùng như vậy.
– Đen/đỏ: Theo sự tìm hiểu của tôi, hay được dùng trong sách cờ ở miền bắc. Một số sách cờ Trung quốc cũng dùng như vậy.
– Xanh/đỏ: Tôi ít thấy sách báo dùng cặp mầu này, đơn giản là khi in đen trắng dễ gây ngộ nhận. Thường các chương trình cờ máy tính lại dễ dùng hơn. Khi xuất bản lại quyển sách “Cờ Tướng nhập môn” với chương trình CCW chúng tôi đã chủ động dùng cặp mầu này. Ưu điểm của cặp mầu này là đẹp, không sợ nhầm trên máy tính, nhược là chẳng giống ai và khó đưa trở lại in ấn.
Tuy nhiên, hiện nay chúng ta đã ban hành Luật cờ tướng, trong đó qui định rõ ràng về tên gọi, mầu quân cờ, bên đi trước và thậm chí in hình quân cờ nên không thể nhầm lẫn và ngộ nhận nữa. Luật này cũng tương đối giống Luật cờ Tướng Châu Á. Chúng tôi quyết định theo triệt để bộ luật này. Có thể bạn và một vài người khác quen kiểu khác lúc đầu sẽ cảm thấy bất tiện. Nhưng chúng tôi tin rằng các bất tiện đó có thể dễ dàng vượt qua, và việc tuân thủ qui định này ít ra cũng tốt cho những người mới bắt đầu chơi cũng như tương lai con em chúng ta.
Tôi là nhà vô địch
- Amin
- 16/11/2006
- 0
Các nhà khoa học thế giới dồn công sức lại để chế tạo một chiếc máy tính mới vừa có thể chơi cờ tướng vừa chơi được cờ vua rất giỏi, xưa nay chưa ai từng thắng.
Một hôm có ba người đến xin đấu cờ với máy. Sau nửa tiếng, một người đứng lên cười tươi, đầy tự hào và vỗ ngực “I am Kasparov”.
Đến lượt người thứ hai vào thử sức, chỉ sau 15 phút, anh ta đứng dậy cũng cười rất tươi: “I am Lu Kham” (Lữ Khâm, nhà vô địch cờ tướng Trung Quốc).
Người thứ ba – một người Việt Nam đến đấu với máy. Mọi người nín thở theo dõi. Ngạc nghiên chưa, chỉ sau 1 phút người này đã đứng dậy và cũng nở nụ cười: “I am Sorry!!!”
[i](Đất Cờ phỏng tác)[/i]
Đấu cờ với… mỹ nhân
- Vũ Bình
- 21/02/2011
- 0
Từ thanh niên trai tráng, đến mấy ông sồn sồn, giới kinh doanh, rồi mấy ông công chức… thi nhau dành những khoảng thời gian nghỉ ngơi để trở thành những ông “tiên cờ”. Chỉ có điều, đánh cờ tướng bây giờ khác xưa ở chỗ phải có… mỹ nhân xinh như mộng “tiếp chiêu”, hay ngồi bên cạnh.
Rủ nhau đi… “chiếu tướng”
“Xin lỗi, em xin phép tiếp anh vài ván cờ được không ạ?”. Giọng Bắc ngọt như mía lùi của cô gái trẻ có đôi mắt “con nai vàng ngơ ngác” đứng trước mặt cũng đủ làm cho tôi choáng váng, hoa cả mắt, dù chưa biết thắng, bại thế nào trong những ván cờ sắp tới.
Chẳng biết vì khách đánh cờ quá kém, hay vì cô gái “tiếp cờ viên” của quán “cà phê cờ tướng máy lạnh” H.H. trên đường Điện Biên Phủ này có những chiêu thức biến hóa khó lường mà khách cứ bị “chiếu tướng” liên tục. Ở phòng bên cạnh, ông bạn đi cùng cứ há hốc miệng ra mà nhìn cô kỳ thủ xinh đẹp đối diện như muốn “ăn tươi, nuốt sống”, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt ừng ực, không hiểu vì cay cú do thua cờ, hay có “tà tâm” gì khác…
Mỹ nhân tiếp cờ này cho biết, quán của cô có đến 6 nữ “kỳ thủ” chuyên tiếp khách đến đánh cờ như kiểu này. Nhiệm vụ của các cô là lo chuyện trà nước, đánh cờ, luận cờ hay ngồi bên cạnh “tư vấn” cho khách nếu khách đi với bạn cờ khác. Có người thì đã biết đánh cờ từ trước, nhưng cũng có người được chủ quán gửi đi học nghề ở các lớp đào tạo đánh cờ tướng “cấp tốc” với những chiêu thức cơ bản, đường phái chánh, tà… để phục vụ nhu cầu của khách.
Tiêu chuẩn hàng đầu được các quán đưa ra để tuyển các nữ “tiếp cờ viên” là ngoại hình phải xinh xắn, dễ thương và nhanh trí, “thông minh lẫn thông… manh” một tí để đánh cờ đừng quá tệ, làm những ông khách mê đánh cờ thật sự cụt hứng. Người đi đánh cờ thì nhiều, nhưng dân “nghiện” cờ thật sự không nhiều. Còn lại chủ yếu vô đây thư giãn, đánh vài ba ván cờ tếu táo, trò chuyện với người đẹp cho vui rồi về. Quả thiệt, ngồi trong những căn phòng máy lạnh kín đáo, sang trọng, thiết kế theo kiểu cung đình ngày xửa, ngày xưa, tiếng nhạc nhẹ nhàng, bay bổng, trước mặt là một bàn cờ tướng với một mỹ nhân rực lửa, “chân dài tới nách”, tiếp vài “chiêu” thì bỗng dưng nhiều người thấy mình như trở thành một “hiền nhân” thuở xưa đang luận bàn thiên hạ. Nếu đi cùng bè bạn, đối tác làm ăn hay đi cùng với sếp, thì cũng cứ yên tâm vì sẽ có ngay các nữ “tiếp cờ viên” ngồi bên cạnh lo việc trà nước, thỏ thẻ những lời vàng ngọc mách nước.
Xem ra, cái thú “đấu cờ với người đẹp” mà nhiều quán cà phê ở Sài Gòn đang tung ra có sức hút với mấy ông còn hơn cả bida máy lạnh, gội đầu thư giãn dạo nào, vì rất ư “trí tuệ” và thời thượng, giúp con người ta huy động tối đa bộ não vào những “hỉ, nộ, ái, ố” ảo trong ván cờ mà quên đi những căng thẳng, toan tính trong cuộc sống xô bồ, xô bộn hiện nay.
Dạo này, có nhiều ông đâm ra “nghiện” đi đánh cờ, giờ nghỉ trưa, ngày nghỉ… đều kéo nhau đi đánh cờ tướng. Dân mê đánh cờ “ngồi đồng” vài ba tiếng cũng nhiều, mà dân mê “ngồi đồng” ngắm người đẹp lại càng đông hơn.
Có lẽ từ nhu cầu này và cái vụ “mỹ nhân… cờ tướng” này đang ăn nên làm ra, mà những “hội quán” cờ tướng mọc lên ngày một nhiều ở đất Sài Gòn. Từ “cà phê cờ tướng” ở miệt An Lạc, Bình Tân đến “tửu quán cờ tướng”, vừa nhâm nhi rượu, vừa đấu cờ với người đẹp bên khu An Sương, Hóc Môn, rồi “cà phê máy lạnh cờ tướng” ở Điện Biên Phủ, Trường Chinh… Nhiều quán cà phê máy lạnh treo bảng “Tuyển tiếp viên nữ có ngoại hình, ưu tiên cho người biết… đánh cờ tướng”. Thỉnh thoảng mấy ông lại kháo nhau, có quán “cà phê cờ tướng” mới mở có mấy em “tiếp cờ viên” chỉ cần nhìn một cái là đủ cho khách tình nguyện xin được… “chiếu tướng”.
Lẫn lộn “cờ người”
Phong trào chơi cờ tướng đang rộ lên như một thú chơi, giải trí tao nhã và trí tuệ của nhiều người. Chỉ tốn vài chục ngàn đồng tiền trà, nước lẫn “cờ phí”, lại được đấu cờ với người đẹp, luận bàn về những nước cờ trong đời, quên đi những lo toan, căng thẳng trong công việc hàng ngày thì xem ra cũng thật đáng “đồng tiền, bát gạo”.
Chỉ có điều, tại một số “hội quán cờ tướng” cũng đã bắt đầu xuất hiện những trò cá cược, giải cờ với số tiền đặt cược có khi lên đến cả hàng chục triệu đồng như một dạng cờ bạc trá hình. Có những quán cho các “mỹ nhân” tiếp cờ của mình đấu cờ ăn tiền với khách mà phần thua thì bao giờ cũng thuộc về… những ông khách si tình, nông nổi. Chẳng biết vì mỹ nhân đánh cờ giỏi hay vì những ông khách kia chỉ mải lo đánh cờ… bằng mắt mà thua cháy túi mới giật mình biết là mình dại.
Lẫn lộn trong đội ngũ “tiếp cờ viên” ở các “hội quán cờ tướng” hiện nay cũng có khá nhiều nữ “kỳ thủ” chỉ giỏi “chuyên môn, nghiệp vụ” về đấu… “cờ người”. Sau một vài ván cờ tại quán, “tiếp cờ viên” lại móc nối với khách đi thi đấu… “cờ người” ở trong khách sạn.
Trong những căn phòng kín đáo, máy lạnh riêng biệt, “kỳ thủ” và khách “đấu cờ” như thế nào thì thú thật chỉ có… mấy quân cờ mới biết được. Mới đây, khi các cơ quan chức năng kiểm tra tại quán cà phê “cờ tướng… mỹ nhân” L.K. trên đường Lý Thường Kiệt thì phát hiện nữ “kỳ thủ” và khách bỏ cả “bảng son, quân ngà” lăn lóc một góc để mà chuyển sang hì hục giao đấu… “cờ người”.
Ở vùng ven thành phố, nhiều ông khách sồn sồn vì si mê các nữ “tiếp cờ viên” của mấy quán “cà phê cờ tướng”… biến tướng, bỏ cả công việc cơ quan, trốn gia đình, vợ con đi “ngồi đồng” cả ngày trời “đấu cờ” trong những “hội quán cờ tướng” máy lạnh. Nhiều ông lý giải với vợ, tui đâu có nhậu nhẹt, gái gú gì đâu, chỉ đi đấu vài ván cờ “trí tuệ” thôi mà. Có bà sinh nghi, dẫn con đi rình chồng, mới té ngửa mọi chuyện, thét lớn: “Đấu… cờ kiểu này thì tui cũng có… cờ, sao ông không chịu ở nhà mà đấu?”.