[b]Ván 6: TAM GIÁC TRẬN[/b]
Trắng đi trước thắng.
[game solutionday=7]
FORMAT WXF
GAME TAM GIÁC TRẬN
RED Trắng
BLACK Đen
FEN 4P4/9/3k1H3/9/2e3p2/9/1r5C1/9/r1p1K1h1C/9 w – – – 1
START{
DIAG{ #1 RED }
1. P2.4 T3/5 2. M4.2 T5/7
3. P1.6 Tg4/1 4. P1.1 Tg4.1
5. M2/4 T7.5 6. M4/5 Tg4/1
7. P2.1 }END[/game]
Related Posts
Một giải cờ thành công trên nhiều phương diện
- Bình Minh
- 05/06/2006
- 0
Giải đã chứng minh được kết quả của sự xã hội hóa đối với thể thao là hoàn toàn có cơ sở và đúng đắn.
Thật vậy, trong nhiều năm nay, trừ giải vô địch quốc gia, các giải cờ tướng khác đều mang tính nhỏ lẻ, phong trào.
Thứ nhất, do tính phong trào nên số kỳ thủ tới thi đấu thường có trình độ rất chênh lệch nhau, có những giải nhìn vào bảng xếp hạng người ta ngạc nhiêu thấy sau 11 ván đấu có kỳ thủ đoạt 9, 10 điểm, nhưng cũng có kỳ thủ chỉ đoạt 1 điểm, thậm chí 0 điểm. Hiện tượng này dẫn tới chất lượng các ván đấu không cao. Mà đây chính là điều phiền lòng đối với khán giả cũng như người hâm mộ.
Cho nên lần này tuy chỉ là một cúp cờ nhưng đã quy tụ được những danh thủ có đẳng cấp cao nhất, có thành tích thi đấu tốt nhất, được đích thân ban tổ chức và các nhà tài trợ chọn lọc không chỉ ở địa phương mà là khắp toàn quốc nên chất lượng của giải cao hơn hẳn. Nhiều ván đấu cực kỳ quyết liệt và căng thẳng, thậm chí phải dùng tới cờ chớp để phân định thắng thua đủ nói lên điều đó (trong giải này đến phút chót có 2 kỳ thủ không thể tới được là Đào Cao Khoa bận việc gia đình và Nguyễn Hoàng Lâm do đang bận học thi, 2 kỳ thủ được thay thế là Lại Lý Huynh và Nguyễn Hoàng Lâm B).
Thứ hai là do sự hảo tâm, hào phóng và nhiệt tình của các nhà tài trợ mà giải lần này đã có được nguồn kinh phí dồi dào, vượt xa tất cả các giải trước đây. Là nguồn tài chính quan trọng để thực hiện việc tài trợ tiền tàu xe cũng như hỗ trợ thêm cho các kỳ thủ ở các tỉnh khác về tham dự giải. Xưa nay, đây là bài toán “hóc hiểm” nhất, bởi ở các giải quốc gia thì phải xin kinh phí của ngành còn ở các giải khác thì kỳ thủ phải hoàn toàn tự túc, trong lúc giá tàu xe không ngừng tăng, muốn đi cũng phải tiền triệu chứ không phải tiền trăm. Lần này các kỳ thủ Hà Nội được cấp đủ tiền khứ hồi bằng tàu hỏa, còn các kỳ thủ Đà Nẵng được cấp vé máy bay. Quả là lịch sử xưa nay chưa từng có!
Cũng bởi nguồn tài trợ dồi dào nên tất cả các kỳ thủ tới giải đều mặc nhiên được ban tổ chức cấp tiền thưởng. Dù bị loại ngay ở đợt đầu thì họ vẫn nhận được tối thiểu 500.000 đồng, và cứ qua được mỗi vòng thì số tiền thưởng lại tăng lên: 800.000, 1 triệu đồng… Ở các giải cờ tướng tổ chức ở nước ta, đây là lần đầu tiên có hình thức thưởng này, tạo nên một bước ngoặt hoàn toàn mới, nó giống như hình thức thưởng tiền của giải vô địch cờ vua thế giới.
Nhưng điều làm giới hâm mộ cờ tướng cả nước ấn tượng hơn cả là tiền thưởng cho những người đoạt giải lần này: Ngôi Quán quân được thưởng 32 triệu đồng kèm theo một chiếc cúp trị giá 2,5 triệu đồng (xin nói thêm rằng ở một số giải trước đây có lúc người ta trả tiền cúp vào tiền thưởng). Số tiền này cao hơn khoảng 40 lần so với tiền thưởng của ngôi vô địch giải quốc gia, cao hơn khoảng 50 lần so với ngôi Quán quân của giải đồng đội. Người đoạt ngôi Á quân được thưởng 10 triệu đồng, ngôi quý quân được thưởng 4 triệu đồng, đứng thử tư được thưởng 2 triệu và đứng thứ 5 được 1,5 triệu đồng. Tính ra tồng số tiền thưởng của giải này khoảng trên dưới 60 triệu đồng.
Số tiền thưởng này thực tế đã làm tăng danh giá của giải lên rất nhiều, đồng thời nó chứng tỏ cờ Tướng Việt Nam ta đang tiếp cận đúng hướng với các giải cờ tướng ở các nước mạnh nhất và với các giải cờ tướng tầm cỡ quốc tế. Nó báo hiệu một bước đi hoàn toàn mới trong nhận thức đối với môn cờ tướng, nó nâng cao vị thế của một môn thể thao truyền thống mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc đang được cả triệu người Việt Nam ta say mê chơi từ đời này sang đời khác. Nó cũng là lời nhắn nhủ rất rõ ràng tới tất cả các kỳ thủ rằng: nếu bạn chơi cờ quả thật ở trình độ cao và với tài năng thật sự, bạn sẽ có được thu nhập xứng đáng. Cho nên có thể nói không quá rằng giải lần này là sự khích lệ, cổ vũ lớn lao đối với cờ Tướng nước nhà. Các nhà tài trợ đã đóng vai trò then chốt và quyết định trong giải cờ này!
Thứ ba, do có sự phối hợp tốt giữa Ban tổ chức với các nhà tài trợ nên đã hình thành được thể thức thi đấu khá hợp lý. Thể thức thi đấu kiểu này trước kia cũng đã từng được áp dụng nhưng qua một thời gian khá dài đã bị lãng quên và được thay thế bằng các thể thức loại trực tiếp ngay lập tức hay đánh theo hệ Thụy Sĩ. Tất nhiên, những hình thức đó đều có những tiện lợi, ưu điểm. Nhưng nó cũng bộc lộ một số nhược điểm như số người “rớt đàn” quá nhanh sau mỗi vòng đấu, mang tính may rủi cao hay chỉ được gặp nhau có một ván duy nhất chưa đủ để người thua “khấu phục tâm phục”,… Thể thực lần này tạo cơ may tối đa cho từng kỳ thủ. Chỉ khi anh bị thua liên tiếp 2 vòng liền thì mới bị loại, mà trong mỗi vòng nếu cân tài cân sức thì có thể phải chơi với nhau đủ 5 ván mới phân định thắng thua (như trường hợp Trần Văn Ninh, ngay vòng đầu, sau 5 ván: 2 ván chính, 2 ván nhanh và 1 ván chớp anh bị thua Diệp Khai Nguyên, nhưng ở vòng 2 cũng sau 5 ván anh đã thắng Bùi Dương Trân để chung cuộc anh đã giành giải Ba xứng đáng, như vậy chỉ trong 2 ngày Ninh đã phải đấu 10 ván!).
Khâu điều hành giải lần này tuy người ít, trọng tài cũng không nhiều nhưng đã làm rất tốt. Do thi đấu ở một Trung tâm văn hóa lại cận kề những ngày lễ lớn nên vài ngày lại phải di chuyển phòng đấu, nhưng tất cả đều ổn thoả, nghiêm chỉnh và thoải mái. Các vị lãnh đạo Trung tâm Văn hóa quận đã tạo mọi điều kiện để giải thành công tốt đẹp.
Khán giả ngày nào tới xem cũng đông, khá nhiều khán giả tử các tỉnh xa xôi cũng đã kéo tới xem liên tục trong suốt giải. Khâu bình cờ tổ chức khá chu đáo với những tay bình cờ hạng nhất gồm Hoàng Đình Hồng và Trần Hoàng Lâm.
Tiền nong tài trợ được quản lý chặt chẽ, các khoản chi phí, tiền thưởng… đều được trao tới tận tay từng kỳ thủ đầy đủ. Các khoản chi phí khác được hạch toán rõ ràng minh bạch, khiến cho các các nhà tài trợ tin tưởng và hài lòng. Tất cả đã tạo một tiền đề tốt cho giải lần sau.
Tất nhiên giải nào rồi cũng còn những khiếm khuyết, nhất là một giải lớn như thế này được tổ chức lần đầu tiên.
Trong lễ bế mạc, ngoài những điều đã làm được, ông Lê Thiên Vị là người điều hành chính cũng đã có lời xin lỗi khán giả tới xem và người hâm mộ vì sự cố ở trận chung kết. Cụ thể sự việc như sau:
Trước trận chung kết một ngày thi kỳ thủ Nguyễn Vũ Quân (Hà Nội) trong lúc đi xe ôm tới thi đấu, xe bị đổ trên đường phố khiến Nguyễn Vũ Quân bị thương. Tới nơi mọi người phải dìu anh vào và lo lắng không biết anh có đánh tiếp được không. Tuy vậy Vũ Quân vẫn kiên quyết thi đấu, dù bị thiệt thòi 20 phút do tai nạn phải đến muộn, nhưng Vũ Quân đã chơi một ván xuất sắc và thắng trận này để lọt được vào trận chung kết tranh ngôi Quán quân.
Sáng hôm sau, khán giả tới rất đông để chờ xem trận thư hùng quyết định giữa hai đại cao thủ là Trương Á Minh và Nguyễn Vũ Quân.
Đúng 8 giờ hai đối thủ ngồi vào bàn, theo đúng thủ tục bắt tay nhau và bắt đầu trận đấu. Tuy nhiên chỉ khoảng 40 phút sau, tới nước thứ 22 thì Nguyễn Vũ Quân xin thua ván cờ mà không đấu tiếp nữa, với lý do là anh quá đau không chịu nổi nữa. Mọi người dìu anh xuống cầu thang trong sự tiếc nuối ngẩn ngơ của tất cả các khán giả có mặt.
Xét về các yếu tố thì Trương Á Minh nhận giải Quán quân có xứng đáng không, Nguyễn Vũ Quân nhận ngôi Á quân có xứng đáng không?
Các yếu tố khách quan, chủ quan cho thấy hai vị trí đó đều hợp lý và xứng đáng.
Thử nhất là Trương Á Minh thi đấu qua tất cả các vòng ở bảng A đều thắng tuyệt đối, chưa thua một vòng nào, một trận nào. Nguyễn Vũ Quân dù đánh rất khá nhưng cũng đã bị thua ở vòng 3 (nên bị chuyển sang bảng B), mà người thắng Vũ Quân ở vòng đó không ai khác mà lại chính là Á Minh.
Thử hai là Trương Á Minh được nghỉ tới hai ngày để chờ đối thủ đứng đầu bảng B. Trong khi tất cả các đấu thủ ở bảng B phải thi đấu liên tục mỗi ngày 2 ván, nên tới được trận chung kết là đã mệt mỏi quá mức, huống chi Vũ Quân người vốn đã yếu sẵn, lại bị thương, hôm trước còn phải dốc hết sức cho trận quyết đấu ở bảng B, nên việc anh kiệt sức cũng là điều dễ hiểu.
Thứ ba là theo điều lệ giải thì Trương Á Minh có tới 2 khả năng để giành ngôi quán quân là thắng và hòa, trong lúc Vũ Quân chỉ còn duy nhất một cửa thắng. Tất nhiên nếu mọi sự diễn ra bình thường thì cũng không ai dám quả quyết 100% Á Minh đoạt cúp, cũng không ai đoán chắc rằng Vũ Quân không lên ngôi. Tuy nhiên nhìn toàn cục thì kết quả như vậy là hoàn toàn chấp nhận được. Các vị trí thứ ba của Trần Văn Ninh, thứ Tư của Nguyễn Thành Bảo và thử Năm của Nguyễn Trần Đỗ Ninh đều hoàn toàn xửng đáng.
Sở dĩ phải nói rõ các trường hợp này để tránh cho bạn đọc và người hâm mộ xa gần tránh nghe những đồn đoán theo kiểu “tam sao thất bản”.
Tại Trung Quốc đã tổ chức các cúp lớn truyền thông như cúp “Ngũ Dương bôi”, “Ngân Lệ bôi”… danh tiếng trong mấy chục năm qua, như những ngọn cờ đầu vẫy gọi tất cả những kỳ thủ đẳng cấp cao, khiến cho làng cờ tướng Trung Hoa có những bước tiến mạnh mẽ, thống trị làng cờ tướng thế giới.
Việt Nam ta trong những năm qua đã có những thành tích đầy ấn tượng trên đấu trường cờ tướng thế giới, làm cho các kỳ thủ Trung Quốc và các nước khác phải dè chừng.
Chính những giải có như giải danh thủ Thành phố HCM đã góp phần đáng kể cho việc mở rộng tương lai cờ tướng Việt Nam, tao nên một đấu trường, một sân chơi cao cấp, một đợt sàng lọc quý hiếm cho các tay cờ thượng thặng ở nước ta, hình thành được phần chóp của ngọn tháp cờ tướng nước nhà. Từ đó các kỳ thủ ta sẽ tự tin hơn, phấn chấn hơn, học tập tích cực hơn để những ván cờ của chúng ta không kém gì những ván đấu của các đại cao thủ thế giới.
Một lấn nữa xin chúc mừng sự thành công tốt đẹp của giải cờ!
Tin cờ 27/01/06: Phát hành CSDL ván cờ giải Vô địch quốc gia năm 2004, 2005
- Amin
- 27/01/2006
- 0
[img]xq363-0.jpg;right;[/img]Hôm nay (7/3/2006) Bạn cờ phát hành hai Cơ sở dữ liệu các ván cờ của giải Vô địch toàn quốc năm 2004 và 2005.
Các ván cờ do ông Nguyễn Phước Trung (ban chấp hành Liên đoàn cờ Việt Nam, liên đoàn cờ TpHCM) sưu tầm và gửi tặng đến những người yêu cờ. Đây là một món quà quí năm mới của ông Trung gửi đến các bạn yêu cờ. Bạn cờ xin phép thay mặt bạn yêu cờ gần xa cảm ơn ông Trung và chúc ông một năm mới an khang thịnh vượng.
Các bạn có thể download các CSDL này ở trang Download, xem bằng [topic id=285]chương trình XB[/topic], hoặc Xem trực tiếp (online).
*Download chương trình XB và các Cơ sở dữ liệu cờ
*Giải Vô địch Quốc gia 2004
*Giải Vô địch Quốc gia 2005
Thân phận Tốt đen (2)
- Đỗ Hùng
- 08/07/2006
- 0
[b]KẺ SÁT NHÂN[/b]
Thế nhưng vì một lý do nào đó, giả sử nếu đối phương cho rằng nếu tiêu diệt Tốt khiêu khích này thì sẽ bị hăm dọa bởi một mối hiểm nguy đến từ phía khác cấp bách hơn; thế là đành phải chọn phương án thực hiện hoá giải mối hiểm nguy đó trước đã. Trong trường hợp này nếu để chọn lựa giữa 2 đối tượng chống trả, Tốt khiêu khích vẫn bị đấu thủ đánh giá thấp hơn. Chính vì sự lựa chọn này mà vô tình, Tốt nọ sẽ được sống sót. Thế là Y trở nên hãnh tiến, ung dung tiêu diệt Tốt đối diện và tiến sang hà. Y đã thoát hiểm một lần, giờ thì để sống còn, Y phải giết đã, để nếu có chết thì cũng thỏa mãn là đã giết được kẻ ngang cơ với mình, rồi chết cũng cam. Vả chăng cơ may để thoát hiểm lần thứ 2 là không thể có được, rất hiếm khi xảy ra. Thế thì phải giết, cứ giết cái đã, giết để vượt sông, để thoát khỏi cơn bĩ cực, để thoát ra khỏi cái thực tại đáng sợ, là tử thần đang chực chờ trước mặt. Có đến 8, 9 trong 10 trường hợp, Tốt khiêu khích nọ liền trở thành kẻ sát nhân sau khi được đối phương tha thứ không giết, thế mới lạ! Không bao giờ có một dẫn chứng rõ rệt hơn về thái độ của Tốt đã lấy oán trả ân, thà phụ người còn hơn bị người phụ, giết người đã không nỡ giết mình, như nhân vật Tào Tháo trong truyện Tam quốc vậy. Khiêu khích đối phương mà không thấy phản ứng, tưởng không còn chi để phải dè chừng nữa, bèn làm tới luôn, lấy phương châm đạp đổ để tiến thân làm câu chỉ đạo, thẳng tiến vượt sông, bất chấp tội ác. Hỡi ơi, Tốt tàn bạo đến là dường nào!
[b]KẺ CUỒNG SÁT[/b]
Thế là Tốt đã đặt được một chân lên phòng tuyến của đối phương, sau khi đã thoát cảnh hiểm nghèo bắn chậm thì chết và trở thành kẻ sát nhân không gớm tay. Giờ đây không còn có chi có thể làm cho Y sợ hãi, có thể làm cho Y cùn nhụt nhuệ khí nữa rồi. Giả sử có phải hy sinh ngay bây giờ thì Y cũng lấy làm thỏa mãn mà chết, sung sướng mà chết, vì Y cho rằng đã trả nợ núi sông rồi, đã mạng đổi mạng theo lẽ… công bằng rồi, không hề chết oan đâu. Y tự hào về chiến tích của mình, là đã tiêu diệt được một đối thủ sừng sỏ đã cả gan ngăn cản sự tiến thân hứa hẹn nhiều vinh quang (!) của Y. Đã sang sông được rồi, và từ vị trí mới mẻ này, Y có thể đưa mắt nhìn về cả 3 phía, phía tả, hữu, và dĩ nhiên, cả ở phía trước, vốn là sở trường của Y. Giờ đây Y có thể kết bè, tụ đảng, giao hảo với cả 2 bên tả hữu. Dù vậy, Y vẫn không quên mục đích của mình là tiến lên, và chỉ biết tiến về phía trước mà thôi. Nhưng đột nhiên, Y trở nên hung hãn hẳn lên. Đã đành Y sẵn sàng tiêu diệt kẻ nào ngăn cản đường tiến thủ của Y, nhưng ngay cả những kẻ vô can ở hai bên không hề gây khó khăn cho sự thăng tiến của Y, Y vẫn ra tay sát hại như thường. Như kẻ sát nhân khát máu, Y thích nhìn cảnh máu chảy đầu rơi, thích cảnh tàn sát, chết chóc. Y lăm lăm tìm giết, giết càng nhiều càng thấy thích thú. Y như mặc cảm về sự thấp hèn của bản thân, nên càng giết được nhiều người, Y càng như khẳng định được giá trị của mình(!). Y sẵn sàng thí, sẵn sàng đổi, vì Y biết rõ mạng cùi của Y, thân phận kém cỏi của Y còn lâu mới bằng được người. Y cho là khi được cùng chết với ai thì vô hình trung, Y được xem như bằng với người đó, ngang hàng với người đó. Ý nghĩ của Y thật nông cạn, toan tính của Y thật hẹp hòi. Đầu tiên là vì giữ mình, Y phải giết. Nhưng khi đã được sống rồi, thì Y biến đổi hẳn. Có thể tham vọng của Y trở nên lớn hơn chăng! Tóm lại, khi Tốt đã sang sông được rồi thì tự nhiên trở nên hung tợn khôn lường, gặp ai giết nấy. Thật đáng hãi sợ vô cùng cho kẻ tiểu nhân liều mạng. Ghê thay!
[b]KẺ LĂNG NHỤC[/b]
Thế là Tốt đã trở thành kẻ cuồng sát, thành tên hung bạo đến tột cùng khi thẳng tay giết chóc không chút nao lòng. Mỗi lần ra tay hạ sát được một quân chủng nào của đối phương thì giá trị của Tốt như được thăng tiến thêm lên, vai trò như quan trọng hơn lên! Sự đánh đổi nhiều khi trở nên hết sức chênh lệch, vì Tốt đã gây nợ máu nhiều quá mà vẫn còn… sống sót! Thế nhưng không phải lúc nào Tốt cũng thoả mãn được tính hiếu sát, bởi khả năng di chuyển chậm của Y làm phạm vi chém giết bị hạn chế rất nhiều. Thì cũng có lắm trường hợp, do không giết ngay đươc, Tốt bèn công khai bộc lộ ý đồ lăng nhục rủa sả đối tượng không tiếc lời. Tốt đi qua, đi lại, (chứ không tiến lên, vì tiến lên có thể bị tiêu diệt), để không cho kỵ binh Mã đối phương nhảy lên bàn hà, hoặc để không cho khẩu đại Pháo quân địch khai hỏa, không cho chiến Xa kẻ thù xuất trận. Tốt làm như kẻ phá thối, gây sự tức tối khôn tả cho đối phương. Bởi vì lúc này Tốt không tạo được tình thế hiểm nguy nào về phía địch quân cả, Tốt cũng không tiêu diệt được đối tượng nào cả. Nhưng sự lăng nhục thái quá của Y có thể làm đối phương thiếu kiên nhẫn, không chịu đựng được nữa. Và thế là, sách lược sỉ nhục kế của Tốt đã đem lại kết quả, các lực lượng yểm trợ lúc này theo đó ào ạt dâng lên. Khi các quân binh chủng kia tha hồ khai thác sự sơ suất của quân địch, thì chắc hẳn rằng Tốt đang ha hả cả cười vì sự thắng lợi giai đoạn của mình. Lăng nhục kế rất lợi hại, mà chỉ có Tốt mới thực hiện được. Ta hẳn còn nhớ luật Cờ Tướng chỉ cho phép Tốt (và cả Tướng) được trường tróc để cầu hoà, hoặc thậm chí bắt đấu thủ phải thực hiện nước đi khác, nếu không phải xử thua. Thế thì còn ai hơn Y khi được sử dụng vào mục đích lăng nhục đối phương cho đến kỳ thân bại danh liệt thì mới thôi! Đáng giận thay, hận thay, hỡi kẻ tiểu nhân đắc thế kia!
[b]TAI HỌA LỚN DẦN[/b]
Từng bước, từng bước, Tốt tiến lên, gần vào đến tuyến phòng ngự của địch quân. Tai họa lớn dần. Đối phương đã được chứng kiến sự vong ân bội nghĩa của Tốt lúc mới vượt sông, phải trốn chạy bởi sự cuồng sát thái quá của Tốt lúc đang hãnh tiến, phải lãnh đủ sự sỉ nhục vô hạn của Tốt lúc đã đắc thế, để đành phải nhìn nhận Tốt như là một địch họa tồi tệ nhất trong lịch sử kỳ cuộc thề gian. Lang sói đã ngồi trên thềm nhà còn nói chuyện nhân nghĩa gì nữa! (Hồng Lâu Mộng). Tới lúc này, mọi quân binh chủng đang chiến đấu ở bất cứ vị trí nào nơi tiền phương, đều phải lập tức trở về cứu ứng và cùng với lực lượng phòng vệ, phải ngăn chặn bằng bất cứ giá nào bước tiến của Tốt. Mọi sự so sánh phân định giá trị thân phận giờ đây không còn ý nghĩa gì nữa, và bị đảo lộn một cách chua xót. Lỡ thế hai Xa đành bỏ phí Gặp thời một Tốt cũng thành công (Thơ Hồ Chí Minh). Đối phương hẳn có thể đang ngậm ngùi tiếc hận bởi đã bỏ sót không tiêu diệt Tốt kia, mà trước đó đã từng nhìn nhận là vô hại, là trẻ sơ sinh, là mối hiểm họa còn ở xa (!)… Than ôi, liệu cơ hội để sửa chữa sai lầm có còn không, vì kẻ cướp đã vào nhà rồi, lực lượng phòng vệ đã tan nát hết rồi, có khi Tướng Quân không mảnh vải che thân lạnh lùng run rẩy đứng vươn cổ giơ tay chịu trói là khác! Ta còn nhớ trong Chiếc Lư Đồng Mắt Cua, nhà văn Nguyễn Tuân đã kể cho nghe hình ảnh của một danh thủ Bắc hà ngã gục xuống giữa sân đình làng trong một ván Cờ Người lịch sử, vì uất ức quá độ, ú ớ không nói được tiếng nào đến sùi cả bọt mép và trở nên tê bại vĩnh viễn toàn thân kể cả á khẩu cho tới hết đời, chỉ vì một quân… Tốt đen. Lại cũng trong phim Ván Bài Lật Ngửa, kỹ sư Nguyễn Thành Luân (Nguyễn Chánh Tín thủ vai) bị thua tan tác trong một ván cờ giải trí ở Dinh Độc Lập Sài gòn (cũ) cũng chỉ bởi một quân Tốt ở tàn cục, do ngài cố vấn Ngô Đình Nhu (Lâm Bình Chi thủ vai) điều động chỉ huy… Ngô Đình Nhu còn nói: “Khi Tốt đã vào đến Cung Tướng, hắn trở nên hết sức nguy hiểm (!)…”. (Cái độc đáo của nhận định này theo ta phải hiểu là vai trò của Nguyễn Thành Luân lúc đó). Như vậy, khi Tốt đã gần vào đến trung cung Tướng đối phương, tai họa càng lúc càng trở nên hiển nhiên, tình thế trở nên cấp bách và ngặt nghèo. Tốt đã gieo rắc sự khủng khiếp trên khắp các tuyến phòng ngự của địch thủ, bởi sự không nhân nhượng khoan thứ và nhất là bởi sự không quên thân phận của mình. Nỗi uất ức khôn cùng của đấu thủ là ở điểm này: chỉ là một quân Tốt quèn thôi, trước đây đã từng đưọc tha cho không giết, nay bỗng dưng trở nên đắc thế, phùng thời hãnh tiến, hung tợn, chẳng còn biết trời cao đất dày là gì nữa, lầm lì tiến tới mang theo biết bao nỗi kinh hoàng không tưởng tượng nổi. Cái giá phải trả cho sự khoan thứ trước đây đối thủ đã dành cho Tốt giờ trở nên quá ư đắt đỏ: buông cờ đầu hàng vô điều kiện trong nỗi tủi nhục không bút nào tả xiết!
[b]TỐT CẦU HOÀ[/b]
Nhưng cũng có khi Tốt không dành được thắng lợi chung cuộc sau khi đã hãnh tiến hung bạo một thời. Y đứng thộn ra, ngẩn ngơ tẽn tò đơn độc ở bên trận địa đối phương, không lực lượng hỗ trợ, không ô dù che đỡ. Y như nhận thức được rằng khả năng hạn chế của Y không hề làm cho đối phương phải bó tay chịu trói hay run sợ như Y hằng mong muốn. Y như ngao ngán trấn tĩnh lại và chợt hiểu rằng thì ra men say chiến thắng nhất thời mau phai làm sao! Y đứng phân vân giữa ngã ba đường, tiến không dám mà lùi thì cũng không xong (luật chơi không cho phép). Y nhìn qua hai bên tả hữu trống trải, những kẻ cựu thù đều đã khuất bóng cả rồi, không còn ai để cho Y có thể diễu võ dương oai nữa. Có thể chăng Y cũng ân hận phần nào vì tính hiếu sát của mình, gây nên quá nhiều chuyện ân oán giang hồ không cần thiết, để đến giờ không được chung hưởng niềm vui thắng lợi đáng ra phải có? Hoặc biết đâu Y cũng cảm thấy quá tiếc nuối vì sự vội vã, làm ra vẻ ta đây là kẻ đang mang tử thần đến tiêu diệt đối phương, thì lại làm đối phương cảnh giác và chỉnh đốn lại hàng phòng ngự. Thế là xôi hỏng bỏng không, ý đồ của Tốt đã lộ liễu quá thì vị tất chẳng làm nên chuyện lớn đặng! Cũng có khi Y đang vò đầu bứt tai vì những chuyện tẹp nhẹp mà lẽ ra Y không nên mắc phải chỉ vì bận bịu lo bôi lọ và sỉ nhục đối phương, để thoả mãn sự tự ti vốn đã tiềm tàng sẵn trong thân phận của Y, làm trễ nải đến phương án phối hợp chung với các quân binh chủng khác, để mất cơ hội gây tổn thất lớn nhất cho đối phương, và đánh được một đòn phủ đầu, dứt điểm. Y hối hận quá, và có như đang bần thần ngẫm nghĩ tìm một cách thức vẫy vùng thế nào đó để hòng có thể cứu vãn được gì chăng! Thật là may mắn cho Y, vì nơi Y đang đứng không phải là tử điểm mà đối phương quyết tâm triệt hạ. Y chưa lâm vào tình thế túng quẫn đến độ phải trầm mình, buông xuôi, phó mặc con Tạo xoay vần. Y nhận thức rõ rệt rằng nếu không dành được thắng lợi cho chủ soái thì ít ra, Y cũng còn sống để tạo thế quân bình lực lượng cho cả 2 bên tham chiến. Và như vậy, Y không cần phải bộc lộ bản chất hiếu chiến hiếu sát nữa, mà thái độ của Y trở thành như kẻ thức thời, cầu an, hết cả ham muốn chen chúc vào vòng danh lợi. Y né tránh nhẹ nhàng những ý đồ tầm thù của đối phương, chọn vị trí an phận mà không ai có thể tìm đến để tiếp xúc, để gây hấn. Thật ra thái độ này cũng chính là một biến thái của sự khiêu khích vốn đã có ở Y, nhưng may thay, không gây thiệt hại gì cho đối phương cả, và vì thế, dù cho có căm hờn cách mấy, đối thủ cũng đành bắt tay chịu hoà không làm gì hơn được. Tính cách của Tốt cầu hoà không phải là không đáng ghét, tuy nhiên cũng còn có thể tha thứ được, bởi lẽ, bất phân thắng bại trong cuộc chơi cũng là cơ hội để sửa chữa lại lỗi lầm đã qua trong quá khứ, mà cả hai bên đều tỏ vẻ hài lòng, hoặc chí ít cũng là giả bộ hài lòng ngoài mặt. Riêng đấu thủ vừa bị khổ sở vì Tốt đối phương ở ván vừa rồi hẳn đang trầm ngâm suy nghĩ và tự cổ động cho lòng trí rắn rỏi thêm lên, để kỳ cuộc thi đấu tiếp theo sau đây (nếu có) sẽ không phải chịu đựng sự quậy phá như trước nữa. Tốt cầu hòa, chẳng hiểu là công hay tội, nhưng cũng đáng khen ở chỗ là biết người biết ta, biết tiến lên đầy quyết đoán, nhưng cũng biết dừng lại (vâng, dừng lại) với sự khiêm tốn chân thực. Bài học về Tốt cầu hòa rất đáng để ta suy ngẫm.
[i]Thể Thao Cuối Tuần TpHCM, 1997
(Còn tiếp)[/i]