[game boxcomment=0 header=0 solutionday=7]
FORMAT WXF
GAME Cờ thế 7/9/2005 – Trắng đi trước thắng
RED Trắng;;;
BLACK Đen;;;
FEN 1c2k3C/4a4/3ae4/5R2H/5C3/2R6/5p3/4E1h2/1pr1r1h2/3K1AE1c w – – – 1
START{
DIAG{ #1 RED POPUP }
1. X4.3 Tg5-6 2. M1.2 Tg6-5
3. P4.4 T5/7 4. P4-8 T7.5
5. X7.5 S5/4 6. X7/8 T5/3
7. M2/4 Tg5.1 8. M4.3 Tg5-6
9. X7.7 S4/5 10. X7-5 S4.5
11. M3/2 Tg6.1 12. P1/2 }END
[/game]
[b]Lưu ý:[/b]
*Lời giải có sau một tuần
*Bạn nên bấm vào bàn cờ để bật chương trình cờ lên và giải thử, đặt Xanh (Đen) là máy để máy đi giúp tự động cho bên Xanh.
Related Posts
Lão Danh Kỳ Nguyễn Tấn Thọ với các danh kỳ TpHCM
- Khuyết danh
- 19/11/2005
- 0
Ông Thọ đã hòa với Trần Quới (Lác Chẩy) xếp hạng nhất miền Nam lúc đó bằng hai ván cờ bàn và một ván cờ mù (cờ tưởng).
Ông Thọ đã đấu hòa với Mai Thanh Minh lúc đó thứ nhì miền Nam và hòa với Nguyễn Văn Xuân lúc đó xếp thứ 3.
Thời gian này ông Thọ đã 59 tuổi và ba thanh niên Lác Chẩy, Minh, Xuân khoảng 30 tuổi. Thật là ngang tài nhưng sức lực không ngang.
Mời các bạn thưởng thức các ván đấu này:
[b]Ván 1: Nguyễn Tấn Thọ tiên hòa Trần Quới[/b]
[i](Đấu giao hữu tại TpHCM 22/4/1988)[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Nguyễn Tấn Thọ (tiên hòa) Trần Quới
RED Nguyễn Tấn Thọ
BLACK Trần Quới
EVENT Đấu giao hữu tại TpHCM
DATE 22/04/1988
RESULT 0.5-0.5
START{
1. P2-5 P2-5 2. M2.3 M8.7
3. B7.1
/*Bên tiên khai triển cánh trái có dụng ý chuyển Xe cánh phải tùy tình hình bố cục của đối phương mà sử dụng trực Xe hoặc hoành Xe để công kích.*/
3. … X9-8
DIAG{ #4 RED POPUP }
/*Bên hậu không mở Tốt hoặc lên Mã 3 mà lại đi [b]X9-8[/b] nhằm dụ Xe bên tiên xuất ra (X1-2) để đối công tranh tiên, đây là đòn sở trường của Trần Quới thường hay áp dụng.*/
4. M8.7 M2.3
5. B3.1
/*Bên tiên không ra Xe lại tiếp tục mở Tốt 3 để ép Mã của bên hậu.*/
5. … P8-9
/*Bên hậu kịp thời đi [b]P8-9[/b] để thông Xe là nước đi chuẩn và chắc chắn.*/
6. X9-8 X1.1
7. M7.6 X8.4 8. P8-6 B7.1
9. B3.1 X8-7 10. X1-2 B3.1
11. B7.1 X7-3 12. X2.6 X3.1
13. M6.5 X1-4 14. M5.3 X4.6
15. S6.5 X4/3 16. X2-3 S4.5
17. P5.5 T3.5 18. T7.5 X3.1
19. Mt/1 B1.1 20. M1/2 X3-1
21. X3-7 X4-8 22. B1.1 P9-6
23. X8-6 X1/1 24. T5.7 X1-2
25. T3.5 X2/1 26. B5.1 X2.2
27. B1.1 X8-9 28. M3.4 X9-7
29. M4.3 X2-8 30. M2.1 X7-6
31. X6.8
/*Bên tiên đi nước vừa công vừa thủ, buộc bên hậu phải đi [b]M3/4[/b] để chống đỡ.*/
31. … M3/4 32. M3/5 P6/1
33. X6/2 X8-5
/*Sau 10 phút suy nghĩ Trần Quới đi nước trên mà không dám dùng Pháo ăn Sĩ tấn công, tránh đòn phản cục của bên tiên.*/
34. X6-4 X6/1
35. X7-4 X5/1 36. M5/3 P6.1
}END [/game]
Sau khi tính quân, dẫn đến tàn cục hòa. Đến đây hai bên đồng ý hòa.
Trong ván cờ này, cả hai bên đều đi quân kỹ, chắc chắn.
[b]Ván 2: Trần Quới tiên hòa Nguyễn Tấn Thọ[/b]
[i](Đấu giao hữu tại TpHCM 22/4/1988)[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Trần Quới (tiên hòa) Nguyễn Tấn Thọ
RED Trần Quới
BLACK Nguyễn Tấn Thọ
EVENT Đấu giao hữu tại TpHCM
DATE 22/04/1988
RESULT 0.5-0.5
START{
1. P2-6 P8-4 2. M2.3 M8.7
3. X1-2 T7.5 4. M8.9 B1.1
5. X2.4 M2.1
/*Nước bên hậu đi để tránh bên tiên đi [b]P8.7[/b] sau khi [b]X2-8[/b] để bắt hơn quân.*/
6. X9.1
DIAG{ #6 BLUE POPUP }
/*Bên tiên muốn chuyển Xe sang cánh phải để uy hiếp và chặn đường ra Xe của bên hậu.
Nếu tiên vội vàng đi [b]P6.7[/b] ăn Sĩ thì [b]6. P6.7 Tg5-4 7. X2-6 S6.5 8. P8-6 Tg4-5 9. P6.5 S5.4 10. X6.3 P2/2[/b] bên hậu tuy kém Sĩ nhưng hơn Pháo, hàng phòng thủ vẫn vững, hai Mã của bên tiên bị ép ở nhà chưa lên được và nếu bị tính Xe thì bên Xe bị thua về cờ tàn.*/
6. … S6.5
7. X9-4 P2-3 8. P8.2 B3.1
9. P6-7 M1.3 10. P8.2 X1.3
11. X4-8 P3-2 12. P8-5 M7.5
13. X8.6 X9-6 14. X2-5 M5.6
15. M3/1 M3/1
/*Bên hậu nên đi [b]X6.3[/b] thì giữ ưu thế hơn, tránh nước lui quân [b]M3/1[/b].*/
16. X8/3 M6/8
17. X5-2 M8/7 18. S6.5 X6.6
19. B5.1 X6-5 20. T7.5 X1-5
21. M1.3 Xt-7 22. B9.1 B1.1
23. X8-9 B7.1 24. X9-6 M1/3
25. M9.8 B7.1
/*Bên hậu không thí Tốt mà nên đi [b]X7-3[/b] ăn hơn Tốt. Nếu bên tiên đi: [b]26. M3.4 X5-2 27. B5.1 B3.1 28. P7.2 X3-2[/b] bên hậu ưu thế hơn.*/
26. X2-3 X7/1
27. T5.3 M3.4 28. B5.1 P4.3
29. B5.1 M7.5 30. M8.6 P4-5
31. T3/5 P5/1 32. M3.5 M5.7
33. M5.3 M4/6 34. P7-8 S5.4
35. P8.7 P5/1 36. M6.4 S4/5
37. P8/4 M6.8 38. M3/2 M7.8
39. M2.4 Mt/6 40. Ms.6 P5-2
41. M4/5 S5.4 42. M6.7 M8/6
43. M7.8 S4.5 44. P8-9 Tg5-6
45. P9.4 Tg6.1 46. M5.4 Mt/7
47. M8/9 T3.1 48. M9/8 P2.1
49. P9-8 Tg6/1 50. P8/3 M7/8
51. S5.4 B9.1 52. T5.3 Tg6-5
}END [/game]
Hai bên còn thi đấu với nhau đến nước thứ 68 thì đồng ý hòa.
[b]Ván 3: Nguyễn Tấn Thọ tiên hòa Trần Quới.[/b]
[i]Đây là ván cờ tưởng (cờ mù), hai bên không nhìn bàn cờ mà ngồi đối diện nhau, có bịt mắt. Đấu ngày 24/4/1988.[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Nguyễn Tấn Thọ (tiên hòa) Trần Quới
RED Nguyễn Tấn Thọ
BLACK Trần Quới
EVENT Đấu cờ tưởng tại TpHCM
DATE 24/04/1988
RESULT 0.5-0.5
START{
1. P2-5 M2.3 2. M2.3 P8-6
3. B3.1 T3.5 4. B7.1 X9.1
5. X1-2 M8.9 6. X2.7 S4.5
DIAG{ #7 RED POPUP }
7. M3.2 X1-4 8. P5-3 X4.6
9. M8.7 X4-3 10. T7.5 P6.5
11. X9-7 M3/4 12. X2/2 B9.1
13. X2-4 P6-3 14. P3-7 X9-8
15. M2/3 X8.3 16. X4-2 M9.8
17. P7-6 X3-1 18. P6.4 B5.1
19. S6.5 M8.7 20. X7-6 P2-4
21. P6.3 Tg5-4 22. X6.5 Tg4-5
23. P8-6 P4.5 24. X6/3 B7.1
25. B3.1 B5.1 26. B5.1 M7/5
27. X6.2 M5/7 28. X6-3 B9.1
29. S5/6 B9.1 30. S4.5 B9-8
}END
[/game]
Hòa
[b]Ván 4: Mai Thanh Minh (tiên thắng) Nguyễn Tấn Thọ[/b]
[i](Đấu giao hữu tại quận 1, Tp.HCM ngày 16-4-1988)[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Mai Thanh Minh (tiên thắng) Nguyễn Tấn Thọ
RED Mai Thanh Minh
BLACK Nguyễn Tấn Thọ
DATE 16-4-1988
START{
1. P2-5 M8.7 2. M2.3 X9-8
3. B3.1 P8-9 4. M8.7 B3.1
5. P8.4 T7.5 6. X1.1 M2.3
7. P8-7 X1-2 8. M3.4 X8.4
DIAG{ #9 RED POPUP }
9. M4.3 P9-8 10. X9.1 S4.5
11. P5-3 M7/8 12. T7.5 P2.2
13. X9-6 X2.1 14. X6.5 P2/1
15. X6/2 S5.4 16. X6-8 B1.1
17. M3/4 M8.6 18. X1-6 B9.1
19. P3-4 M3/1 20. B3.1 X8-7
21. X6-2 P8-7 22. X2.7 P7/1
23. S4.5 X2-3 24. P7-6 P2/2
25. M4/2 X7/2 26. X8-4 X3.2
27. X4.4 S6.5 28. X2.1 P7/1
29. X4/2 X3-4 30. M2.4 P2.2
31. X4-3 X7.1 32. M4.3 P2.1
33. P4.6 P7-6 34. P4-9 X4-1
35. P9-8 X1-2 36. P8/3 X2.1
37. B5.1 X2.2 38. M7.5 X2-3
39. M5.3 X3-1 40. Mt/1 X1/1
41. M3.4 B3.1 42. M1.3 S5.6
43. M3.1 S6/5 44. M1/3 S5.6
45. B5.1 S4/5 46. B5.1 X1.1
47. M4/3 T5.7 48. T5.7 X1-3
49. T7/5 X3-7 50. T3.1 X7-2
51. B5-4 X2/4 52. Mt/1 B1.1
53. M3.5 X2-5 54. B4.1 X5.1
55. B4.1 B1-2 }END
[/game]
[b]Ván 4: Nguyễn Tấn Thọ (tiên thắng) Mai Thanh Minh[/b]
[i](Đấu giao hữu tại quận 1, Tp.HCM ngày 16-4-1988)[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Nguyễn Tấn Thọ (tiên thắng) Mai Thanh Minh
RED Nguyễn Tấn Thọ
BLACK Mai Thanh Minh
DATE 16-4-1988
START{
1. P2-5 M8.7 2. M2.3 X9-8
3. X1-2 P8.4 4. B3.1 P2-5
5. B7.1 X1.1 6. M8.7 X1-8
7. T3.1 P8-7 8. X2.8 X8.1
9. X9.1 X8-6 10. X9-2 M2.3
DIAG{ #11 RED POPUP }
11. B9.1 P5-4 12. M7.6 X6.4
13. P8.2 X6.2 14. X2.1 T7.5
15. S4.5 X6/6 16. P8.2 P4.2
17. X2.5 X6.4 18. X2-3 X6-4
19. P8-5 M3.5 20. P5.4 S4.5
21. P5-1 Tg5-4 22. P1/2 X4.3
23. P1.5 T5/7 24. X3.2 Tg4.1
25. P1/1 Tg4/1 26. X3/2 P4-5
27. Tg5-4 X4/5 28. P1.1 Tg4.1
29. X3-5 P5/1 30. B3.1 B7.1
31. P1/3 Tg4/1 32. P1-6 T3.5
33. B5.1 P5-8 34. B9.1 P8.3
35. T7.5 P7-6 36. M3.2 P6/1
37. M2.3 P8-6 38. Tg4-5 Pt-5
39. B1.1 P6-3 40. Tg5-4 P3-2
41. B5.1 B3.1 42. B5-6 P5/1
43. M3.5 P5.1 44. P6-2 P2.4
45. T5/7 P2/7 46. B6-7 P2-3
47. B7-6 }END
[/game]
[b]Ván 6: Nguyễn Văn Xuân tiên thắng Nguyễn Tấn Thọ[/b]
[i](Đấu giao hữu tại quận 1, Tp.HCM ngày 15-4-1988)[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Nguyễn Văn Xuân (tiên thắng) Nguyễn Tấn Thọ
RED Nguyễn Văn Xuân
BLACK Nguyễn Tấn Thọ
DATE 15-4-1988
RESULT 1-0
START{
1. P2-5 P8-5 2. M2.3 M8.7
3. X1-2 X9.1 4. X2.6 X9-4
5. S4.5 M2.3 6. M8.7 B3.1
7. X2-3 M3.4 8. B3.1 P5-3
9. B5.1 M4/5 10. X3/1 S4.5
DIAG{ #11 RED POPUP }
11. M7.5 M5.3 12. X3.1 M3/5
13. X3/1 M5.3 14. X3.1 M3/5
15. X3/1 M5.3 16. B5.1 T7.5
17. X3.1 P2.1 18. B5.1 M3.5
19. X3.1 P3-7 20. P5.3 X4.4
21. M5.4 X4/1 22. M3.5 X4.2
23. P8-2 P7-8 24. P2.1 X4/4
25. X9-8 X1-2 26. X8.4 X2.2
27. T3.5 B3.1 28. X8-7 X2-3
29. B5-6 X3.3 30. M5.7 X4-3
31. M7.8 X3.2 32. P2.2 X3.2
33. T5.7 Tg5-4 34. P5-6 S5.4
35. B6.1 Tg4-5 36. M8.7 Tg5.1
37. M4.3 Tg5-6 38. M3.2 Tg6-5
39. B6.1 Tg5/1 40. M7/6 }END
[/game]
[b]Ván 7: Nguyễn Tấn Thọ tiên thắng Nguyễn Văn Xuân[/b]
[i](Đấu giao hữu tại quận 1, Tp.HCM ngày 15-4-1988)[/i]
[game boxcomment=0 header=0]
FORMAT WXF
GAME Nguyễn Tấn Thọ (tiên thắng) Nguyễn Văn Xuân
RED Nguyễn Tấn Thọ
BLACK Nguyễn Văn Xuân
DATE 15-4-1988
RESULT 1-0
START{
1. P2-5 M8.7 2. M2.3 X9-8
3. X1-2 B7.1 4. X2.6 M2.3
5. B5.1 P8/1 6. M8.7 P8-5
7. X2-3 X8.2 8. X9.1 B3.1
DIAG{ #9 RED POPUP }
9. X9-6 P2.1 10. X6.5 P5-7
11. X3-1 X8.4 12. X1/2 P2.3
13. X6.1 X1.2 14. X6-3 P2-7
15. M3/1 X8/2 16. X3-4 S4.5
17. X4/6 X1-2 18. P8/1 X2.4
19. P8-5 X2-3 20. Pt.4 T3.5
21. X1-4 Tg5-4 22. Pt/1 X8.3
23. M7.5 X3.3 24. Ps-6 X8-5
25. S4.5 Pt-1 26. Xt.5 S5/6
27. X4.8 Tg4.1 28. T3.5 X3/1
29. P6.1 P1.3 30. T5/7 X3.1
31. Tg5-4 X3/4 32. Tg4.1 X3-5
33. X4/3 Tg4/1 34. X4-6 P7-4
35. P6.6 }END
[/game]
Cờ cười (1)
- Amin
- 31/08/2005
- 0
[b]Nổ[/b]
Một ngày kia, Trương tình cờ gặp một người bạn cũ.
Trương: “Lâu quá không gặp, kỳ này thế nào?”
Bạn: “Chơi bóng rổ với đánh cờ tướng. Chỗ bạn bè nói thật, thằng vô địch bóng rổ với thằng vô địch cờ tướng toàn quốc vẫn chưa phải là đối thủ của mình đấy.”
Trương hoài nghi: “Có nổ quá không, ông bạn?”
Bạn: “Thật trăm phần trăm. Thằng vô địch cờ tướng chơi bóng rổ không lại với mình; còn thằng vô địch bóng rổ chắc chắn không hạ nổi cờ của mình đâu.”
[b]Danh thủ cờ tướng[/b]
Có một nhười rất ham chơi cờ tướng và thường khoe khoang là cao tay, sắc nước ít ai bì được. Một lần, anh ta đánh cờ với một người khác, anh ta bị thua ba ván liền. Hôm sau, có người vờ không biết hỏi:
-Tối qua chơi mấy ván?
Anh ta trả lời:
-Ba ván!
-Thắng thua thế nào?
Anh ta nói dõng dạc :
-Nước cờ tối qua à ván thứ nhất tôi không thắng anh ta.Ván thứ hai,anh ta không thua tôi .Ván thứ ba tôi bảo thủ hòa, anh ta dứt khoát không nghe !
[b]Cái gì to ra?[/b]
Ðứa bé hỏi bố :
– Chơi thể thao có ích gì hả bố?
– Thể thao làm cho mọi cái đều to ra. Thí dụ : Bóng đá làm cho đùi to ra. Quyền anh làm cho tay to ra, cử tạ làm cho ngực to ra…
Bà vợ thấy thế hỏi luôn:
– Còn ông chơi cờ tướng suốt ngày, thì cái gì to ra?
Ông chồng bí quá :
– Thì cái mồm bà to ra, chứ còn cái gì nữa!
[b]Con chó thông minh[/b]
Vào một buổi trưa, trên vỉa hè có một ông thày cờ đang đánh cờ tướng với một chú khuyển. Người qua đường thấy chuyện lạ túm lại xem. Một người thấy chó biết đánh cờ, phục quá bèn nói:
– Chà! Con chó này dám là con chó thông minh nhất trên thế giới lắm!
Ông thày cờ nghe thấy có người tán dương con chó thì bực mình càu nhàu nói:
– Thông minh quái gì, nó phải suy nghĩ mãi mới đi được một nước. Từ sáng tới giờ nó với tôi chơi được có bốn ván cờ thì nó đã thua hết ba ván!
[img]xq31-0.jpg;center;Chữ trên hình: Nó không thông minh đến vậy đâu. Anh đã thắng nó ba trong bốn ván cuối đấy![/img]
[b]Hậu sinh[/b]
Một cụ già và một chàng trai đang ngồi đánh cờ tướng. Suốt từ sáng đến trưa, hai đấu thủ chơi rất say sưa và đã đến hồi… cay cú. Mỗi khi “ăn” được quân của nhau, họ chộp rất mạnh làm phát ra những tiếng “chát!”, “chát!” nghe rất… đã:
Kết cục “cuộc chiến”, cụ già bị thua đậm, chàng trai trẻ gương gương tự đắc:
– Thế nào, tiên sinh đã “ngay râu” ra chưa?
Cụ già giận dữ hất tung cả bàn cờ và quát lớn:
– Mày đúng là thằng “hậu sinh khả … ố!”
Thân phận Tốt đen (2)
- Đỗ Hùng
- 08/07/2006
- 0
[b]KẺ SÁT NHÂN[/b]
Thế nhưng vì một lý do nào đó, giả sử nếu đối phương cho rằng nếu tiêu diệt Tốt khiêu khích này thì sẽ bị hăm dọa bởi một mối hiểm nguy đến từ phía khác cấp bách hơn; thế là đành phải chọn phương án thực hiện hoá giải mối hiểm nguy đó trước đã. Trong trường hợp này nếu để chọn lựa giữa 2 đối tượng chống trả, Tốt khiêu khích vẫn bị đấu thủ đánh giá thấp hơn. Chính vì sự lựa chọn này mà vô tình, Tốt nọ sẽ được sống sót. Thế là Y trở nên hãnh tiến, ung dung tiêu diệt Tốt đối diện và tiến sang hà. Y đã thoát hiểm một lần, giờ thì để sống còn, Y phải giết đã, để nếu có chết thì cũng thỏa mãn là đã giết được kẻ ngang cơ với mình, rồi chết cũng cam. Vả chăng cơ may để thoát hiểm lần thứ 2 là không thể có được, rất hiếm khi xảy ra. Thế thì phải giết, cứ giết cái đã, giết để vượt sông, để thoát khỏi cơn bĩ cực, để thoát ra khỏi cái thực tại đáng sợ, là tử thần đang chực chờ trước mặt. Có đến 8, 9 trong 10 trường hợp, Tốt khiêu khích nọ liền trở thành kẻ sát nhân sau khi được đối phương tha thứ không giết, thế mới lạ! Không bao giờ có một dẫn chứng rõ rệt hơn về thái độ của Tốt đã lấy oán trả ân, thà phụ người còn hơn bị người phụ, giết người đã không nỡ giết mình, như nhân vật Tào Tháo trong truyện Tam quốc vậy. Khiêu khích đối phương mà không thấy phản ứng, tưởng không còn chi để phải dè chừng nữa, bèn làm tới luôn, lấy phương châm đạp đổ để tiến thân làm câu chỉ đạo, thẳng tiến vượt sông, bất chấp tội ác. Hỡi ơi, Tốt tàn bạo đến là dường nào!
[b]KẺ CUỒNG SÁT[/b]
Thế là Tốt đã đặt được một chân lên phòng tuyến của đối phương, sau khi đã thoát cảnh hiểm nghèo bắn chậm thì chết và trở thành kẻ sát nhân không gớm tay. Giờ đây không còn có chi có thể làm cho Y sợ hãi, có thể làm cho Y cùn nhụt nhuệ khí nữa rồi. Giả sử có phải hy sinh ngay bây giờ thì Y cũng lấy làm thỏa mãn mà chết, sung sướng mà chết, vì Y cho rằng đã trả nợ núi sông rồi, đã mạng đổi mạng theo lẽ… công bằng rồi, không hề chết oan đâu. Y tự hào về chiến tích của mình, là đã tiêu diệt được một đối thủ sừng sỏ đã cả gan ngăn cản sự tiến thân hứa hẹn nhiều vinh quang (!) của Y. Đã sang sông được rồi, và từ vị trí mới mẻ này, Y có thể đưa mắt nhìn về cả 3 phía, phía tả, hữu, và dĩ nhiên, cả ở phía trước, vốn là sở trường của Y. Giờ đây Y có thể kết bè, tụ đảng, giao hảo với cả 2 bên tả hữu. Dù vậy, Y vẫn không quên mục đích của mình là tiến lên, và chỉ biết tiến về phía trước mà thôi. Nhưng đột nhiên, Y trở nên hung hãn hẳn lên. Đã đành Y sẵn sàng tiêu diệt kẻ nào ngăn cản đường tiến thủ của Y, nhưng ngay cả những kẻ vô can ở hai bên không hề gây khó khăn cho sự thăng tiến của Y, Y vẫn ra tay sát hại như thường. Như kẻ sát nhân khát máu, Y thích nhìn cảnh máu chảy đầu rơi, thích cảnh tàn sát, chết chóc. Y lăm lăm tìm giết, giết càng nhiều càng thấy thích thú. Y như mặc cảm về sự thấp hèn của bản thân, nên càng giết được nhiều người, Y càng như khẳng định được giá trị của mình(!). Y sẵn sàng thí, sẵn sàng đổi, vì Y biết rõ mạng cùi của Y, thân phận kém cỏi của Y còn lâu mới bằng được người. Y cho là khi được cùng chết với ai thì vô hình trung, Y được xem như bằng với người đó, ngang hàng với người đó. Ý nghĩ của Y thật nông cạn, toan tính của Y thật hẹp hòi. Đầu tiên là vì giữ mình, Y phải giết. Nhưng khi đã được sống rồi, thì Y biến đổi hẳn. Có thể tham vọng của Y trở nên lớn hơn chăng! Tóm lại, khi Tốt đã sang sông được rồi thì tự nhiên trở nên hung tợn khôn lường, gặp ai giết nấy. Thật đáng hãi sợ vô cùng cho kẻ tiểu nhân liều mạng. Ghê thay!
[b]KẺ LĂNG NHỤC[/b]
Thế là Tốt đã trở thành kẻ cuồng sát, thành tên hung bạo đến tột cùng khi thẳng tay giết chóc không chút nao lòng. Mỗi lần ra tay hạ sát được một quân chủng nào của đối phương thì giá trị của Tốt như được thăng tiến thêm lên, vai trò như quan trọng hơn lên! Sự đánh đổi nhiều khi trở nên hết sức chênh lệch, vì Tốt đã gây nợ máu nhiều quá mà vẫn còn… sống sót! Thế nhưng không phải lúc nào Tốt cũng thoả mãn được tính hiếu sát, bởi khả năng di chuyển chậm của Y làm phạm vi chém giết bị hạn chế rất nhiều. Thì cũng có lắm trường hợp, do không giết ngay đươc, Tốt bèn công khai bộc lộ ý đồ lăng nhục rủa sả đối tượng không tiếc lời. Tốt đi qua, đi lại, (chứ không tiến lên, vì tiến lên có thể bị tiêu diệt), để không cho kỵ binh Mã đối phương nhảy lên bàn hà, hoặc để không cho khẩu đại Pháo quân địch khai hỏa, không cho chiến Xa kẻ thù xuất trận. Tốt làm như kẻ phá thối, gây sự tức tối khôn tả cho đối phương. Bởi vì lúc này Tốt không tạo được tình thế hiểm nguy nào về phía địch quân cả, Tốt cũng không tiêu diệt được đối tượng nào cả. Nhưng sự lăng nhục thái quá của Y có thể làm đối phương thiếu kiên nhẫn, không chịu đựng được nữa. Và thế là, sách lược sỉ nhục kế của Tốt đã đem lại kết quả, các lực lượng yểm trợ lúc này theo đó ào ạt dâng lên. Khi các quân binh chủng kia tha hồ khai thác sự sơ suất của quân địch, thì chắc hẳn rằng Tốt đang ha hả cả cười vì sự thắng lợi giai đoạn của mình. Lăng nhục kế rất lợi hại, mà chỉ có Tốt mới thực hiện được. Ta hẳn còn nhớ luật Cờ Tướng chỉ cho phép Tốt (và cả Tướng) được trường tróc để cầu hoà, hoặc thậm chí bắt đấu thủ phải thực hiện nước đi khác, nếu không phải xử thua. Thế thì còn ai hơn Y khi được sử dụng vào mục đích lăng nhục đối phương cho đến kỳ thân bại danh liệt thì mới thôi! Đáng giận thay, hận thay, hỡi kẻ tiểu nhân đắc thế kia!
[b]TAI HỌA LỚN DẦN[/b]
Từng bước, từng bước, Tốt tiến lên, gần vào đến tuyến phòng ngự của địch quân. Tai họa lớn dần. Đối phương đã được chứng kiến sự vong ân bội nghĩa của Tốt lúc mới vượt sông, phải trốn chạy bởi sự cuồng sát thái quá của Tốt lúc đang hãnh tiến, phải lãnh đủ sự sỉ nhục vô hạn của Tốt lúc đã đắc thế, để đành phải nhìn nhận Tốt như là một địch họa tồi tệ nhất trong lịch sử kỳ cuộc thề gian. Lang sói đã ngồi trên thềm nhà còn nói chuyện nhân nghĩa gì nữa! (Hồng Lâu Mộng). Tới lúc này, mọi quân binh chủng đang chiến đấu ở bất cứ vị trí nào nơi tiền phương, đều phải lập tức trở về cứu ứng và cùng với lực lượng phòng vệ, phải ngăn chặn bằng bất cứ giá nào bước tiến của Tốt. Mọi sự so sánh phân định giá trị thân phận giờ đây không còn ý nghĩa gì nữa, và bị đảo lộn một cách chua xót. Lỡ thế hai Xa đành bỏ phí Gặp thời một Tốt cũng thành công (Thơ Hồ Chí Minh). Đối phương hẳn có thể đang ngậm ngùi tiếc hận bởi đã bỏ sót không tiêu diệt Tốt kia, mà trước đó đã từng nhìn nhận là vô hại, là trẻ sơ sinh, là mối hiểm họa còn ở xa (!)… Than ôi, liệu cơ hội để sửa chữa sai lầm có còn không, vì kẻ cướp đã vào nhà rồi, lực lượng phòng vệ đã tan nát hết rồi, có khi Tướng Quân không mảnh vải che thân lạnh lùng run rẩy đứng vươn cổ giơ tay chịu trói là khác! Ta còn nhớ trong Chiếc Lư Đồng Mắt Cua, nhà văn Nguyễn Tuân đã kể cho nghe hình ảnh của một danh thủ Bắc hà ngã gục xuống giữa sân đình làng trong một ván Cờ Người lịch sử, vì uất ức quá độ, ú ớ không nói được tiếng nào đến sùi cả bọt mép và trở nên tê bại vĩnh viễn toàn thân kể cả á khẩu cho tới hết đời, chỉ vì một quân… Tốt đen. Lại cũng trong phim Ván Bài Lật Ngửa, kỹ sư Nguyễn Thành Luân (Nguyễn Chánh Tín thủ vai) bị thua tan tác trong một ván cờ giải trí ở Dinh Độc Lập Sài gòn (cũ) cũng chỉ bởi một quân Tốt ở tàn cục, do ngài cố vấn Ngô Đình Nhu (Lâm Bình Chi thủ vai) điều động chỉ huy… Ngô Đình Nhu còn nói: “Khi Tốt đã vào đến Cung Tướng, hắn trở nên hết sức nguy hiểm (!)…”. (Cái độc đáo của nhận định này theo ta phải hiểu là vai trò của Nguyễn Thành Luân lúc đó). Như vậy, khi Tốt đã gần vào đến trung cung Tướng đối phương, tai họa càng lúc càng trở nên hiển nhiên, tình thế trở nên cấp bách và ngặt nghèo. Tốt đã gieo rắc sự khủng khiếp trên khắp các tuyến phòng ngự của địch thủ, bởi sự không nhân nhượng khoan thứ và nhất là bởi sự không quên thân phận của mình. Nỗi uất ức khôn cùng của đấu thủ là ở điểm này: chỉ là một quân Tốt quèn thôi, trước đây đã từng đưọc tha cho không giết, nay bỗng dưng trở nên đắc thế, phùng thời hãnh tiến, hung tợn, chẳng còn biết trời cao đất dày là gì nữa, lầm lì tiến tới mang theo biết bao nỗi kinh hoàng không tưởng tượng nổi. Cái giá phải trả cho sự khoan thứ trước đây đối thủ đã dành cho Tốt giờ trở nên quá ư đắt đỏ: buông cờ đầu hàng vô điều kiện trong nỗi tủi nhục không bút nào tả xiết!
[b]TỐT CẦU HOÀ[/b]
Nhưng cũng có khi Tốt không dành được thắng lợi chung cuộc sau khi đã hãnh tiến hung bạo một thời. Y đứng thộn ra, ngẩn ngơ tẽn tò đơn độc ở bên trận địa đối phương, không lực lượng hỗ trợ, không ô dù che đỡ. Y như nhận thức được rằng khả năng hạn chế của Y không hề làm cho đối phương phải bó tay chịu trói hay run sợ như Y hằng mong muốn. Y như ngao ngán trấn tĩnh lại và chợt hiểu rằng thì ra men say chiến thắng nhất thời mau phai làm sao! Y đứng phân vân giữa ngã ba đường, tiến không dám mà lùi thì cũng không xong (luật chơi không cho phép). Y nhìn qua hai bên tả hữu trống trải, những kẻ cựu thù đều đã khuất bóng cả rồi, không còn ai để cho Y có thể diễu võ dương oai nữa. Có thể chăng Y cũng ân hận phần nào vì tính hiếu sát của mình, gây nên quá nhiều chuyện ân oán giang hồ không cần thiết, để đến giờ không được chung hưởng niềm vui thắng lợi đáng ra phải có? Hoặc biết đâu Y cũng cảm thấy quá tiếc nuối vì sự vội vã, làm ra vẻ ta đây là kẻ đang mang tử thần đến tiêu diệt đối phương, thì lại làm đối phương cảnh giác và chỉnh đốn lại hàng phòng ngự. Thế là xôi hỏng bỏng không, ý đồ của Tốt đã lộ liễu quá thì vị tất chẳng làm nên chuyện lớn đặng! Cũng có khi Y đang vò đầu bứt tai vì những chuyện tẹp nhẹp mà lẽ ra Y không nên mắc phải chỉ vì bận bịu lo bôi lọ và sỉ nhục đối phương, để thoả mãn sự tự ti vốn đã tiềm tàng sẵn trong thân phận của Y, làm trễ nải đến phương án phối hợp chung với các quân binh chủng khác, để mất cơ hội gây tổn thất lớn nhất cho đối phương, và đánh được một đòn phủ đầu, dứt điểm. Y hối hận quá, và có như đang bần thần ngẫm nghĩ tìm một cách thức vẫy vùng thế nào đó để hòng có thể cứu vãn được gì chăng! Thật là may mắn cho Y, vì nơi Y đang đứng không phải là tử điểm mà đối phương quyết tâm triệt hạ. Y chưa lâm vào tình thế túng quẫn đến độ phải trầm mình, buông xuôi, phó mặc con Tạo xoay vần. Y nhận thức rõ rệt rằng nếu không dành được thắng lợi cho chủ soái thì ít ra, Y cũng còn sống để tạo thế quân bình lực lượng cho cả 2 bên tham chiến. Và như vậy, Y không cần phải bộc lộ bản chất hiếu chiến hiếu sát nữa, mà thái độ của Y trở thành như kẻ thức thời, cầu an, hết cả ham muốn chen chúc vào vòng danh lợi. Y né tránh nhẹ nhàng những ý đồ tầm thù của đối phương, chọn vị trí an phận mà không ai có thể tìm đến để tiếp xúc, để gây hấn. Thật ra thái độ này cũng chính là một biến thái của sự khiêu khích vốn đã có ở Y, nhưng may thay, không gây thiệt hại gì cho đối phương cả, và vì thế, dù cho có căm hờn cách mấy, đối thủ cũng đành bắt tay chịu hoà không làm gì hơn được. Tính cách của Tốt cầu hoà không phải là không đáng ghét, tuy nhiên cũng còn có thể tha thứ được, bởi lẽ, bất phân thắng bại trong cuộc chơi cũng là cơ hội để sửa chữa lại lỗi lầm đã qua trong quá khứ, mà cả hai bên đều tỏ vẻ hài lòng, hoặc chí ít cũng là giả bộ hài lòng ngoài mặt. Riêng đấu thủ vừa bị khổ sở vì Tốt đối phương ở ván vừa rồi hẳn đang trầm ngâm suy nghĩ và tự cổ động cho lòng trí rắn rỏi thêm lên, để kỳ cuộc thi đấu tiếp theo sau đây (nếu có) sẽ không phải chịu đựng sự quậy phá như trước nữa. Tốt cầu hòa, chẳng hiểu là công hay tội, nhưng cũng đáng khen ở chỗ là biết người biết ta, biết tiến lên đầy quyết đoán, nhưng cũng biết dừng lại (vâng, dừng lại) với sự khiêm tốn chân thực. Bài học về Tốt cầu hòa rất đáng để ta suy ngẫm.
[i]Thể Thao Cuối Tuần TpHCM, 1997
(Còn tiếp)[/i]