[img maxheight=200 maxwidth=200]xq50-0.jpg;right;Trần Quới[/img]Trần Quới (còn được gọi là Lác Chảy) là một tài năng cờ kiệt xuất bậc nhất của miền Nam trong thập kỷ 70 và 80. Tuy còn trẻ nhưng Trần Quới đã tỏ ra có bản lĩnh và năng khiếu cờ bẩm sinh. Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình (1957-1988) Trần Quới đã gặp và thi đấu với hầu hết các danh kỳ hạng nhất miền Nam và đã tỏ rõ sức cờ mạnh của mình qua những ván cờ xuất sắc, thắng hầu hết các đối thủ.
Related Posts
Nguyễn Thành Hội – Tay cờ cầu lợi chẳng cầu danh
- Kỳ Việt
- 01/03/2006
- 0
Cố danh kỳ Nguyễn Thành Hội là một thành viên độc đáo trong “Sài Gòn tam kiệt”. ông sinh năm 1905 tại An Giang, nhưng lớn lên thấy vùng đất Tây Ninh yên bình nên thường xuyên sang kiếm sống và rèn luyện cờ cùng bạn bè, do vậy nhiều người lầm tưởng quê của ông ở Hoà Thành – Tây Ninh.
Ông cùng Ba Ngoan, giáo Bố kết nghĩa đào viên hồi đầu thập niên 30, đáng lẽ ông là nhân vật số hai do tuổi tác lớn hơn giáo Bố nhưng vì dung mạo và tính tình rất giống Trương Phi nên mọi người coi ông là nhân vật số 3. Công bằng đánh giá, phải nhìn nhận trình độ nghệ thuật cờ của ông vào thời kỳ đó chỉ xếp sau Hứa Văn Hải và Hà Quang Bố, chứ đối với anh cả Nguyễn Văn Ngoan và nhiều cao thủ khác ông không hề chịu lép. Cũng như giáo Bố, ông không làm nghề dậy học bao giờ, nhưng nhiều người hâm mộ tài nghệ cờ của ông, tôn vinh ông lên bậc thầy, đã gọi ông là giáo Hội.
Vì nhà nghèo, ông phải vào đời kiếm sống rất sớm. Chơi cờ với ông trước hết là một phương cách kiếm sống, do vậy ông lăn lóc trong giới giang hồ, đi khắp hang cùng ngõ hẹp, đánh độ kiếm tiền. Nhờ công lực cờ của ông rất thâm hậu nên ông quen biết hầu hết danh kỳ ở mọi miền đất nước. Quen biết chứ không cầu thân, nếu cần ông sẵn sàng đánh độ với bất cứ tay cờ nào. Năm 1933 tại Sài Gòn, hội Mỹ An đăng cai tổ chức giải Vô địch cờ Tướng Nam kỳ, dưới sự chủ trì của ông Hồ Văn Truân, một nhân sĩ tên tuổi rất hâm mộ cờ. Giáo Hội ghi tên tham dự, đánh bại các đối thủ như chẻ tre, cuối cùng trong trận chung kết, ông gặp cao thủ Nguyễn Văn Khảm, tức Bảy Khảm, ông đã oanh liệt chiến thắng giành chức vô địch rất xứng đáng.
Với tài nghệ như vậy, lại là người rất bạo gan, ông không chỉ đi “giang hồ” khắp Nam kỳ lục tỉnh mà còn đơn thương độc mã ra các tỉnh miền Trung và miền Bắc để kiếm tiền. Ông đã ra đất Bắc ít nhất 3 lần, kết thân với Đặng Đình Yến ở Hà Nội, ông Vạn ở Việt Trì và ông Hùng ở Phú Thọ, nhờ các cao thủ này dẫn dắt cáp độ… Và như đã nêu trên, chơi cờ đối với ông trước hết là phương cách kiếm sống nên ông sẵn sàng chịu thua khi chơi hữu nghị hoặc để “câu nhử” đối phương. Người ta cho rằng ông là người có đầu óc thực dụng, là tay cờ chỉ cầu lợi chứ không cầu danh. Cho nên ai đó lấy một hai ván cờ chẳng nghệ thuật gì của ông để bình luận chê khen thì rõ ràng là không hiểu gì về giáo Hội cả.
Từ năm 1949, sau khi Hà Quang Bố qua đời, bác Ba Ngoan đi kháng chiến, làng cờ Sài Gòn chỉ còn mỗi mình ông là nổi bật hơn hết. Ông có thu nhận hai người để tử và hết lòng chỉ điểm nâng cao công lực cho họ, đó là Thái Sanh Bính, còn gọi là Bảy Ngài và Đoàn Công Tư tức Vệ Tư. Cả hai ông này cũng một thời lừng lẫy tiếng tăm, tuy không bằng thầy nhưng trình độ cũng đủ xưng hùng xưng bá một cõi. Thái Sanh Bính đoạt giải Vô địch Hội chợ Quang Trung (Hóc Môn) năm 1954; Vệ Tư nhiều năm là Vô địch của tỉnh Tây Ninh lúc trước giải phóng.
Cuộc đời của giáo Hội có nhiều giai thoại vui không sao kể hết. Như mới gặp Trần Dụ Tham, một danh kỳ người Hoa ở Chợ Lớn, từng đoạt giải nhất ở Hạ Môn, chưa rõ trình độ của đối phương ra sao mà dám chấp một nước tiên, đánh cá độ thua liểng xiểng. Năm 1943 đoạt giải nhất ở khu Đại Thế giới được thưởng lá cờ, bị Hà Quang Bố khiêu khích đấu và đoạt mất lá cờ, khiến ai cũng cười. Đi tầu hoả với Đặng Đình Yến, đói bụng ăn cháo gà, vì hà tiện và mắt kém bị ông Yến xí gạt cho ông ăn toàn là xương và gân. Giang hồ đánh cờ kiếm sống khổ nhọc, được tiền đem về quê nuôi vợ con bị mấy tay nông dân lém lỉnh rủ đoán đống lúa bao nhiều gạ, cá tiền thua sạch…
Những năm 1951-1952 các tay cờ Lý Anh Mậu, Nguyễn Đình Lạc nổi lên như những tài năng kiệt xuất đe doạ vị trí số 1 của ông và thực tế ông đã không thắng được họ. ông liền nghĩ ra một kế để tránh bị khiêu khích, ông tuyên bố: “Các em muốn đánh cờ với qua thì phải đánh lớn, ít nhất cũng phải 1000 – 2000 đồng trở lên chứ chơi vài chục bạc thì qua không chơi”. Hồi ấy số tiền này rất lớn, các tay cờ trẻ muốn đấu với ông để thử sức chứ đâu phải vì tiền, nên khi nghe ông nói vậy chẳng ai muốn đọ tài cùng ông nữa. Thực ra từ những năm đầu của thập niên 50, làng cờ miền Nam nổi lên nhiều gương mặt sáng giá, lớp đàn em kế cận đã thực sự thay thế vị trí của giáo Hội. Đó là các danh thủ Phạm Văn Sáng, Thái Văn Hiệp, Nguyễn Văn Trừ (Sáu Mẹo), Trần Văn Kỳ (giáo Kỳ) và những tay cờ trẻ đang lên là Lý Anh Mậu (tức Mô), Nguyễn Đình Lạc (Bảy Lạc) và Nguyễn Văn Mầu. Đặc biệt từ năm 1954 có Phạm Thanh Mai (còn gọi là Phạm Nam Đài) từ Nam Định vào gia nhập làng cờ Sài Gòn sau năm 1959 nổi lên như một ngôi sao sáng chói. Đây là chưa kể lực lượng danh thủ người Hoa ở Chợ Lớn từ nhiều thập kỷ qua tranh hùng ngang ngửa với các cao thủ người Việt mà ông giáo vẫn phải kiêng dè, như Trần Dụ Tham, Lê Vinh Đường, Tất Kiên Dương, Trần Mỹ, Lê Bỉnh và Kỳ Triển Bàng. Mặt khác do sức khoẻ kém nên thời kỳ này người ta ít thấy ô đi lại trên chốn giang hồ, thường về Tây Ninh chơi cờ cùng Vệ Tư và bạn bè.
Mua đông năm 1959, người ta nhận được tin buồn: “Cựu vô địch cờ Tướng Nam Kỳ, sau một cơn bạo bệnh đã vĩnh viễn từ giã làng cờ, để lại bao thương tiếc cho mọi người”.
Cũng như nhiều tay cờ giang hồ khác, ông tranh giải thì ít mà cáp độ đánh cá thì nhiều vì vậy tư liệu sự nghiệp cờ của ông để lại rất ít. Ông có cùng đệ tử Thái Sanh Bính soạn quyển “Cờ Tướng Việt Nam” hướng dẫn chơi Pháo đầu phá Đơn đề Mã với phương án ăn Mã đội rất lý thú và hiệu quả. Đó là một đóng góp rất đáng trân trọng của một danh thủ tiền bối.
[b]Tất kiên Dương (Chợ Lớn) – Nguyễn Thành Hội (Sài Gòn)[/b]
[i]Đây là ván cờ trận chung kết của danh kỳ phương nam Nguyễn Thành Hội với một tay cờ người Hoa mà làng cờ Chợ Lớn đã tôn vinh là “kỳ bá” tại giải cờ Chợ Lớn ngày 8/12/1951. Ván đầu tiên giáo Hội đi tiên hoà.[/i]
[game]
FORMAT WXF
GAME Tất kiên Dương (Chợ Lớn) – Nguyễn Thành Hội
RED Tất kiên Dương
BLACK Nguyễn Thành Hội
RESULT 0-1
START{
1. B7.1 B7.1 2. P2-5 M8.7
3. M2.3 M2.3 4. X1-2 P8.2
5. M8.9 T7.5 6. P8-7 X1-2
7. X9.1 P2.4 8. X9-6 P2-7
9. X6.5 B7.1 10. X6-7 M3/1
DIAG{ #11 RED }
11. P5.4 M7.5 12. X7-5 P8-1
13. X5-9 P1.3 14. T7.9 X2.7
15. M3/5 X9.1 16. X2.2 X2/1
17. X9-5 X9-6 18. P7/2 X6.7
19. M5.7 X2.1 20. X5-2 X6-7
21. T3.1 X2-1 22. M7.6 X1.2
/* Bên tiên để mất Tượng càng trở nên liều lĩnh quyết mở đợt tấn công.*/
23. M6.4 X7-6 24. M4.6 M1.2
25. Xs-8 M2/4 26. X8/1 X6/3
27. P7.2 X1/3 28. X2-5 S6.5
29. X8-2 B7-8 30. S6.5 P7-8
31. X2.1 X6.1 32. X5/2 X1-4
33. M6.8 P8-5 34. S5.6 B8.1
35. X2-4 X6.1 36. P7-4 P5-9
37. S4.5 X4-2 38. M8/6 B8.1
39. M6/4 X2.3 40. S5/6 X2/5
41. M4.2 X2-7 42. X5/1 P9/2
43. T1.3 B8-7 44. P4.6 X7/1
45. X5-2 M4.5 46. P4/3 M5/6
47. M2/1 X7.2 48. M1/3 P9-7
49. X2.6 P7/4 50. M3/1 B7-6
51. S6.5 B6.1 52. X2/8 X7.4
53. S5/4 X7/2 54. M1.2 B6.1
55. Tg5-4 X7-4 }END[/game]
Bên hậu thắng sau khi giằng co thêm 12 nước nữa.
"Quất trung bí" quyển kỳ phổ tiêu biểu của trường phái cổ điển
[img border=1]xq190-1.jpg;right;[/img]Thật ra trước khi Quất trung bí xuất hiện (năm 1632) người ta đã thấy lưu hành trong làng cờ một số quyển kỳ phổ. Đó là các quyển [i]Mộng nhập thần cơ[/i] ra đời khoảng giữa thế kỷ 14; [i]Bách biến tượng kỳ phổ[/i] ra đời năm 1522; [i]Kim bằng bí quyết[/i] khoảng đầu thế kỷ 16 và [i]Thính tình nhã thú[/i] của Từ Chi xuất bản năm 1570. Trong các quyển trên, hầu hết đều thiên về cờ tàn và cờ thế, chỉ có [i]Kim bằng bí quyết[/i] có nói về cờ bàn mà chủ yếu là trận Thuận Pháo. Nhưng rất tiếc là quyển này ngày nay vẫn chưa ai tìm được nguyên bản nên không rõ tác giả là ai và nội dung thế nào để thẩm định giá trị. Còn quyển “Thích tình nhã thú” của Từ Chi gồm mười tập, với 8 tập đầu trình bày cờ tàn và cờ thế, 2 tập sau trình bày trận Thuận Pháo nhưng ghi rõ sao chép từ “Kim bằng bí quyết”. Chính nhờ đó mà ngày nay người ta biết được phần nào nội dung của cuốn kỳ phổ này.
Sau Quất trung bí từ cuối thế kỷ 17 đến đầu thế kỷ 20 người ta thấy có hơn 10 cuốn kỳ phổ lần lượt ra đời. Một số sách này cũng thiên về cờ thế và cờ tàn như: [i]Thao lược huyền cơ[/i] (1707), [i]Tâm vũ tàn biên[/i] (1800), [i]Bách cuộc tượng kỳ phổ[/i] (1801), [i]Trúc hương trai[/i] (1817), [i]Lạn kha thần cơ[/i] (1843), [i]Tiêu song dạt phẩm[/i] (1879) . Một số sách khác có đề cập đến cờ bàn nhưng chủ yếu nghiên cứu trận Pháo đầu đối Bình Phong Mã. Có một số quyển đề cập đến trận Thuận pháo nhưng hầu hết đều sao chép từ Quất trung bí mà ra. Như [i]Mai hoa tuyền[/i] của Đồng Thánh Công biên soạn năm 1800 do Tiết Bính hiệu đính [i](a)[/i], [i]Tự xuất động lai vô địch thủ[/i] của Thuần Dương đạo nhân, ra đời cũng khoảng đầu thế lý 19. Ngay quyển [i]Mai Hoa phổ[/i] của Vương Tài Việt xuất bản khoảng 1690 là một quyển kỳ phổ lừng danh thời đó về trận Bình Phong Mã phá Pháo đầu, khi viết về trận Thuận Pháo cũng chỉ sao chép lại từ “Quất phổ”. Nếu có sáng tạo thì đáng chú ý nhất là quyển [i]Phản Mai Hoa[/i] của Ba Kiết Nhân (dân tộc Mãn) biên soạn vào khoảng cuối thế kỷ 19. Rất tiếc quyển này trước kia chỉ là bản chép tay nên không lưu hành rộng rãi. Cho đến khi Dương Kiếm Hồng đem “tàng bản” của mình ra phổ biến trên tạp chí “Tượng kỳ chiến” xuất bản tại Hồng Kông năm 1950 và năm 1962, tạp chí “Tượng kỳ nguyệt san” ở Quảng Châu phổ biến thêm nhiều ván cờ và các nước biến thì người ta mới biết rõ hơn về tác phẩm này. Chính những sáng tạo của Ba Kiết Nhân đã tác động mạnh để làng cờ hiện đại tìm tòi, sáng tạo thêm nhiêu cái mới khiến cho trận Thuận Pháo càng phát triển mạnh mẽ.
Đi sâu tìm hiểu kho tàng sách cổ là để thẩm định giá trị của từng quyển, đặc biệt là phần nghiên cứu trận Thuận Pháo để cuối cùng có thể khẳng định là: “Quất Trung Bí” xứng đáng là quyển kỳ phố tiêu biếu nhất của trường phái cổ điển trong thế trận Thuận Pháo.
[b]Vì sao vậy? [/b]
Trước hết xin giới thiệu đôi điều về tác phẩm này.
Quất trung bí được in ra năm 1632 do Đông Hải Chu Tấn Trinh [i](b)[/i] biên soạn và sau này các cháu chắt là Chu Nhĩ Nghiệp và Chu Cảnh Tiêu hiệu đính, bổ sung. Sách gồm 4 tập, hai tập đầu trình bày cờ bàn, hai tập sau nói về cờ tàn và cờ thế. Phần cờ bàn có nhiều thế trận như: Pháo đầu phá Đơn đê Mã – Pháo đầu phá Triền giác Mã – Bình phong Mã phá Pháo đầu – Trận Liệt Pháo – Cách chấp một nước tiên – Cách chấp hai nước tiên – Cách chấp một Mã và hai Mã, nhưng nổi bật và phong phú nhất là trận Thuận Pháo, chia ra phần “Đắc tiên” tức là đi tiên thắng và phần “Nhiêu tiên” chấp một tiên và đi hậu thắng. Nếu tính chung thì có 18 ván Thuận Pháo với 185 thế biến! So với các quyển kỳ phổ thời trước thì chỉ riêng phần này đã là một công trình khá qui mô, không quyển nào sánh kịp.
Xét về trình độ, phải nhìn nhận Chu Tấn Trinh đã xây dựng rõ các chiến lược đúng đắn, với tư tưởng chủ đạo là tấn công liên tục, khai thác triệt để mọi sai lầm của đối phương để giành chiến thắng nhanh nhất. Rõ ràng ngay trong bố trí quân, mục tiêu được đề ra là hằng mọi giá phải “chém đầu Tướng địch” càng nhanh càng tốt, bất chấp các tổn thất có thể xảy ra. Chính với những tư tưởng này họ Chu đã tạo cho thế trận Thuận Pháo kiểu chơi đối công rất căng thẳng, quyết liệt. Quan niệm vê “quân” và “thế” của Chu rất rõ ràng: “Bỏ quân thì cần giành được nước tiên. Bắt quân chớ để bị thất thế” (Khí tử tu yếu đắc tiên, Tróc tử mạc giáo lạc hậu). Quan niệm này cho đến tận ngày nay vẫn được các cao thủ đồng tình.
Điều độc đáo nổi bật của Quất trung bí là kỹ thuật điều binh thần tốc và nghệ thuật chơi đòn phối hợp, kết thúc cuộc chiến rất ngoạn mục và đầy ấn tượng. Cho đến tận bây giờ ai xem đoạn kết chúc cũng đều phải khâm phục óc thông minh tuyệt vời của một danh tài cách đây gần 400 năm! Tất nhiên trong một số chỗ tác giả không tránh khỏi nhầm lẫn hoặc sai sót.
Ngay kiểu chơi nhảy Mã trong mà ngày nay coi là một đặc trưng của trường phái hiện đại thì Chu Tấn Trinh cũng đã đê cập rồi và sau này Ba Kiết Nhân phát triển thêm. Rất tiếc thời đó các tay cờ còn chưa sử dụng nhiều nên Chu Tấn Trinh trình bày rất sơ lược.
Tuy nhiên, lấy trình độ của làng cờ ngày nay mà đánh giá thì “Quất trung bí” còn nhiêu hạn chế. Đó là lý thuyết đề ra, tác giả thiên vị một bên, cho bên này đi những nước chính xác còn bên kia lại mắc nhiều sai sót, lỗi lầm, để kết thúc nhanh ván cờ. Xây dựng tư tưởng tấn cống là đúng nhưng luôn đi những nước đối công, bất chấp nguy hiểm thì cần xét lại. Vì điều này không còn phù hợp với lối chơi ngày nay là “tấn công chắc chắn, phòng thủ vững vàng”. Cuối cùng là do hạn chế về phương pháp trình bày nên cách sắp xếp không khoa học, nêu các biến lộn xộn khiến cho người đọc khó tiếp thu và khó nhớ, nhất là đối với những người trình độ còn kém.
Mặc dù có một số mặt hạn chế như vậy nhưng đánh giá chung thì đây vẫn là một tác phẩm rất quí, rất đáng trân trọng. Bởi vì ảnh hưởng của nó rất to lớn từ khi nó xuất hiện đến nay. Cách đây 50 năm nó là một trong những quyển kỳ phổ được các cao thủ “gối đầu giường” vì nó có rất nhiều điều cần nghiền ngẫm học tập. Nếu nói Mai hoa phổ của Vương Tái Việt là một tài liệu tổng kết xuất sắc trận Bình phong Mã phá Pháo đầu từ thế kỷ 14 đến thế kỷ 17 thì Quất trung bí của Chu Tấn Trinh cũng là một tài liệu tổng kết tài tình trận Thuận Pháo từ thế kỷ 12 đến thế kỷ 16. Chính 2 tác phẩm này đã góp phần to lớn phổ biến cờ tướng rộng khắp nhiều quốc gia Châu Á và nâng cao trình độ người chơi lên một đỉnh cao đáng kể.
Với những đặc điểm và lý do trên, Quất trung bí được coi là một quyển kỳ phổ chủ yếu dạy chơi Thuận Pháo, rất xứng đáng là tác phẩm tiêu biểu của trường phái cổ điển.
Cuối cùng cần nói rõ thêm về tên sách: Quất trung bí có nghĩa là “bí quyết hoặc bí mật trong trái quít” lầy từ điển tích một người mê cờ mong muốn tìm người tài giỏi để thụ giáo. Ngày nọ anh ta bắt gặp một trái quít lạ, bổ ra xem thì thấy hai ông tiên đang ngồi đánh cờ ở trong. Từ đó người ta dùng điển tích này để nói về chuyện chơi cờ. Chu Tấn Trinh đặt tên sách như vậy là có ngụ ý: đây là bí quyết của cờ tiên! Tuy nghe không khiêm tốn nhưng rõ là một tên sách vừa gọn vừa có ý nghĩa.
Sách có các phần “Phàm lệ”, “ca quyết” và “toàn chỉ” tức là “lời tựa” và khái quát các bài học kinh nghiệm của từng thế trần cho người đọc dễ nhớ. Xin trích đoạn trong “ca quyết” dạy cách đánh Pháo đầu.
[img]xq190-0.jpg;right;[/img][b]ĐƯƠNG ĐẦU PHÁO QUYẾT[/b]
[i]Khởi Pháo tại trung cung,
Tỉ chư cuộc giao hùng.
Mã thường thủ trung Tốt,
Sĩ thượng Tướng phòng không.
Tượng yêu Xa tương hộ,
Tốt nghi tả, hữu công.
Nhược tương Pháo lâm địch,
Mã xuất độ hà tùng. [/i]
Xin tạm dịch:
[b]BÍ QUYẾT ĐÁNH PHÁO ĐẦU[/b]
[i]Trước tiên Pháo vào cung,
So ra mạnh vô cùng.
Mã luôn giữ Chốt giữa,
Sĩ lên che Tướng trung.
Tượng cần Xe yểm trợ,
Cho hai cánh nên bung.
Nêu đem Pháo lâm trận.
Mã sang sông theo cùng. [/i]
[b]Chú thích: [/b]
*(a) Theo nhà nghiên cứu Cư Vinh Hâm thì quyển “Mai Hoa Tuyền” được viết trong khoảng thời gian từ 1371-1524 tức là trước quyển “Kim bằng bí quyết” nhưng sau “Mộng nhập thần cơ”. Năm 1806 Tiết Bính hiệu đính, bổ sung và Xuất bản chứ không phải năm 1800, Đồng Thành Công mới soạn xong. Tiểu sử của Đồng Thành Công cho đến nay cũng chưa ai rõ, chỉ biết ông là một danh kỳ của tỉnh Giang Tô.
*(b) Chu Tấn Trinh là một danh thủ thời Minh Sùng Trinh, tự là Tiến Chi. Gia cảnh thế nào không rõ, chỉ biết ông có người anh là Chu Dực Duy, hiệu là “vô trú cư sĩ” từng làm tổng đốc tỉnh Vân Nam. Theo Đỗ Cảnh Minh thì “Quất trung bí” được biên soạn trên cơ sở tham khảo, tuyển chọn từ “Thích tình nhã thú” của Tứ Chi, nhưng có sự bổ sung, chỉnh lý hoàn hảo hơn.
[b]Chú thích của Bạn Cờ:[/b]
Bài này là trích đoạn Chương I của cuốn sách [i]”Thế trận thuận Pháo cổ điển và hiện đại”[/i] của nhóm tác giả Phạm Tuấn Hòa, Trần Tấn Mỹ, Lê Thiên Vị, Quách Anh Tú
Giải cờ tướng máy tính lần đầu tiên ở Việt Nam
- Amin
- 14/12/2005
- 0
[img]xq258-0.jpg;right;Trận chung kết và Lễ tổng kết giải (ảnh của báo PCWorld VN)[/img]Số này không phải là ít nếu ta biết rằng, giải cờ vua trên máy tính chỉ cỡ 10-12 chương trình tham gia và lần đầu tiên tổ chức cũng chỉ có 5-7 người tham gia. Đáng nói là, chính ở Trung Quốc có nhiều người viết chương trình này nhưng chưa có một giải tương tự.
Ngày 2/1, vòng đấu loại đã được thực hiện, mỗi bảng có 4 chương trình đấu vòng tròn để chọn nhất – nhì bảng. 24 máy tính tốc độ cao nối mạng để đấu đồng thời song song 8 trận. Cứ mỗi trận dùng 2 máy cho hai chương trình và 1 máy trọng tài kiểm soát, đánh giá. Sau đó, nhất bảng A đấu với nhì bảng B và ngược lại. Tổng cộng có 28 trận vòng loại.
Kết quả chọn ra được 4 chương trình vào vòng chung kết gồm chương trình của các anh Nguyễn Vũ Hoài (TP HCM) và nhóm HSV (Hà, Sơn, Vũ) – sinh viên năm thứ 2 khoa Công nghệ ĐHQGHN tranh giải nhất – nhì, các chương trình của các anh Nguyễn Phúc Huy (Cục Đo đạc và bản đồ) và Nguyễn Quang Minh (sinh viên vừa tốt nghiệp của khoa Công nghệ ĐHQGHN) tranh giải ba – tư.
Vòng chung kết tổ chức ngày 6/1 tại khoa Công nghệ ĐHQGHN với sự tham gia của các tác giả chương trình cờ, sinh viên, đại diện các đơn vị tài trợ và cơ quan báo chí, đài truyền hình. Có 4 trận diễn ra song song nhất – nhì – ba – tư lượt đi và về, được chiếu lên màn ảnh lớn có huấn luyện viên của CLB Quân đội bình luận trực tiếp. Một số khán giả lựa chọn bằng bốc thăm được đấu trực tiếp với các chương trình đang tham gia tranh giải nhất – nhì.
Kết quả, Nguyễn Vũ Hoài thắng 2-0 giành giải nhất, nhận 5 triệu đồng và Công ty Intel trao thêm 200 USD. Giải nhì: Nhóm HSV 3 triệu đồng. Nguyễn Quang Minh thắng 2-0 nhận giải ba (2 triệu đồng). Giải khuyến khích được nhận 1 triệu đồng.
Thời gian tới, giải sẽ được mở rộng với sự tham gia của VASC và được đưa lên trang thế giới game của IT Park với giao thức thi đấu thay đổi để có thể chơi được trên Internet.
Từ năm 1997, một nhóm nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo ở khoa Công nghệ thông tin, nay là khoa Công nghệ thuộc ĐHQGHN, do anh Phạm Hồng Nguyên lãnh đạo, đã xây dựng một phần mềm chơi cờ tướng để mô phỏng hoạt động suy luận của con người. (Anh Nguyên chính là tác giả của phần mềm VietRes rất được ưa dùng trước đây). Một nhóm sinh viên gồm các bạn Trương Xuân Nam (đã hai lần được giải Olympic Tin học quốc tế), Nguyễn Văn Vinh, Nguyễn Lê Minh đã viết phiên bản đầu tiên. Phiên bản này còn khá đơn giản nhưng đã có thể đánh thắng được những người chơi cờ trình độ thấp.
Để khuyến khích các lập trình viên tham gia vào việc nghiên cứu các thuật toán trí tuệ nhân tạo, trong đó có chơi cờ, cùng với tạp chí PC World, khoa Công nghệ ĐHQG HN đã tổ chức giải cờ tướng – máy tính. Chương trình ban đầu được công bố mã để các lập trình viên có thể cải tiến thuật toán và xây dựng các phần mềm đánh cờ của riêng mình mạnh hơn. Theo đó, các lập trình viên có thể tận dụng được những chức năng giao diện người máy, kiểm soát tính hợp lệ của nước đi… Họ chỉ phải viết các giải pháp riêng về chiến lược chọn nước đi.
Giải đã thu hút được rất nhiều các lập trình viên đua tài và tạp chí PC World trở thành một diễn đàn học thuật về các chiến lược máy tính trong chơi cờ suốt một thời gian dài.